Chương 294: Chính nghĩa đến trễ không phải là chính nghĩa
Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt
...
Bóng người kia không nhanh không chậm bước đến, khi còn cách Hàn Tiểu Tĩnh khoảng bốn, năm mét thì ngừng lại.
Lạch cạch!
Ánh sáng lóe lên từ cái bật lửa, người tới đốt một điếu thuốc.
Chùm sáng mập mờ chiếu rọi một khuôn mặt đáng sợ, kinh khủng, nhưng Hàn Tiểu Tĩnh không cảm thấy sợ hãi chút nào. Theo cô, đó là một khuôn mặt ấm áp lòng người.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong! Là anh thật sao? Cám ơn anh!"
Kẻ tới chính là Dương Triếp, chỉ thấy hắn hít một hơi khói, nhàn nhạt hỏi: "Cám ơn tôi làm gì?"
"Cám ơn anh đã để cho tôi thấy được chính nghĩa!"
Dương Triếp lắc đầu đáp: "Chính nghĩa đến trễ không phải là chính nghĩa. Nhà Thiết Kế Tử Vong chỉ là một tên tội phạm truy nã, tôi cũng chẳng tượng trưng cho chính nghĩa gì cả. Tôi tới đây không phải vì cứu cô, bởi vì tôi không cứu được một người ôm quyết tâm tìm chết. Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu thôi, cô còn bất cứ điều gì lưu luyến với cái thế giới này không?"
Trái tim Hàn Tiểu Tĩnh đột nhiên rung động.
Thật sự không còn điều gì lưu luyến ư? Làm sao có thể, Tiểu Hoa đáng yêu, thôn dân hiền lành, nguyện vọng của mẹ, chờ đợi của cha lúc sinh thời, cô vẫn còn quá nhiều, quá nhiều chuyện chưa kịp hoàn thành.
Giữa đêm đen, đôi mắt cô trong trẻo vô cùng, tựa như ngôi sao lấp lánh trên bầu trời kia, chẳng trộn lẫn chút tạp chất nào. Nét đẹp của cô không chỉ là vẻ bề ngoài, mà còn đến từ tâm hồn, một tâm hồn tràn ngập ánh sáng.
Dương Triếp có phần xúc động nói: "Bây giờ cô là ánh sáng, nếu như cô chết, thế giới này liền ít đi một phần ánh sáng. Cô hi vọng thế giới càng tối tăm, u ám, hay hi vọng nó sẽ trở nên sáng sủa, tốt đẹp hơn?"
Hàn Tiểu Tĩnh nhìn về phía Dương Triếp. Cô đã từng tìm kiếm ánh sáng giữa bóng tối vô biên, vì vậy cô biết ánh sáng quý giá và hiếm có cỡ nào đối với những kẻ tuyệt vọng trong bóng tối. Cứ như vậy, ánh mắt cô trở nên kiên định, cô đã nhận được ánh sáng, và thứ ánh sáng đó sẽ tiếp tục truyền đi, chứ không thể mãi mãi ngừng ở đây.
"Tôi hi vọng càng có nhiều ánh sáng hơn!"
Hàn Tiểu Tĩnh nói xong, bước xuống đống đá.
Thấy đối phương đã làm ra lựa chọn, Dương Triếp dập tắt tàn thuốc, đi tới trước mặt Hàn Tiểu Tĩnh.
Hai người cách nhau không đến nửa mét. Hàn Tiểu Tĩnh chỉ cao tới bả vai Dương Triếp, tóc dài, đôi mắt thanh lệ, động lòng người.
Gió đêm thổi qua, tóc dài tán loạn.
Dương Triếp đưa tay sửa lại cho cô, nói: "Bóng tối sẽ không biến mất, nhưng ánh sáng cũng chẳng đi xa, tôi hi vọng cô mãi luôn gìn giữ vẻ đẹp trong tâm hồn mình."
Con mắt Hàn Tiểu Tĩnh lập tức bịt kín một tầng lệ, trái tim kịch liệt run rẩy, sự ôn nhu trong lòng bị cảm động mạnh mẽ. Người đàn ông trước mắt rất giống cha, mỗi khi cô bối rối bất lực, đều sẽ chỉ dẫn cô bước lên con đường đúng đắn nhất.
Dương Triếp không ngăn cản, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai người thiếu nữ.
Cùng lúc đó, các thôn dân chia ra hành động, một đội ngũ tìm tới rừng phòng hộ bên này, từ xa xa chợt nghe thấy tiếng khóc của Hàn Tiểu Tĩnh, đám người cầm đèn pin chạy đến như bay.
Nhưng khi mọi người tới nơi, rọi ánh đèn chiếu xạ gương mặt kinh khủng của Dương Triếp, chốc lát, tất cả liền ngừng lại, tắt đèn pin, không tới gần cũng chẳng rời đi, chỉ yên lặng đứng nhìn.
Tiếng khóc của Hàn Tiểu Tĩnh rất nhanh kết thúc, hết thảy mù mịt trong lòng đều khóc ra. Lồng ngực kiên cố, vững chắc như núi kia để cô cảm giác giống như cha đã trở về.
"Cám ơn anh!"
Hàn Tiểu Tĩnh ngửa lên, ánh mắt thanh tịnh.
Dương Triếp gật đầu, sau khi nước mắt cọ rửa mê mang cùng tuyệt vọng của cô, hắn phảng phất thấy được một Hàn Tiểu Tĩnh tái sinh, mạnh mẽ đứng thẳng trước cuộc đời.
"Tốt, tôi cũng nên đi rồi!" Ánh mắt Dương Triếp tràn đầy mong đợi liếc nhìn Tiểu Tĩnh, sau đó quay người rời đi.
Các thôn dân lúc này mới tiến lên phía trước, đứng sau lưng Hàn Tiểu Tĩnh, đám người đồng loạt dõi theo phương hướng mà Dương Triếp dần khuất bóng.
Cục cảnh sát Tinh Nguyên hợp lực với các cảnh đồn tại hương, trấn, tìm kiếm ròng rã suốt cả đêm, tới tận sáng sớm mới phát hiện chiếc MiniBus, nhưng thân xe từ màu đỏ đã biến thành màu bạc, nhân viên hiện trường tìm thấy một thùng sơn tác dụng tạm thời trên xe.
Sau khi điều tra ra phương tiện, địa điểm livestream cũng rất nhanh được định vị, cách thôn Cửu Tây chưa đến mười cây số, là một nhà máy nhựa đã dừng hoạt động vì ô nhiễm nghiêm trọng.
Ba thi thể của mục tiêu livestream đều được tìm thấy ở đây. Cứ như vậy, trọng án hiếp dâm giết người thôn Cửu Tây chính thức khép lại.
Lập tức, truyền thông nhao nhao xuất lò các bài báo, nhưng bởi vì vụ án bị đè ép quá lâu, độ hot cũng bật lại mười phần mãnh liệt.
Một số nhà xuất bản nhằm thu hút sự chú ý, còn tạo ra các tiêu đề cực kỳ bùng nổ: "Nhà Thiết Kế Tử Vong, ma quỷ tồn tại, một buổi livestream, hủy ba gia đình!"
Tin tức vừa ra, đám dân mạng liền sốc nặng. Mọi người cực kỳ không nguyện ý dừng lại mắng chửi cái tên viết bài, đại loại đều là: thật muốn trực tiếp gian sát cả nhà mi đó, tiểu biên!
Cùng thời điểm, Tổ trọng án số 0, giống như lời Đồ Tội nói, lần này chẳng những không bắt được Nhà Thiết Kế Tử Vong, mà còn không thu hoạch được gì.
Bận rộn suốt buổi tối, Vu Kiện cho mọi người nghỉ ngơi một ngày.
Hàn Khả Tâm rời khỏi phòng làm việc, hiện tại tâm trí cô đang nghĩ về vấn đề của mình.
Lần Livestream Tử Vong tiếp theo là khi nào?
Nội dung phát sóng sẽ là bản án bên trong hồ sơ S?
Cô lờ mờ có dự cảm, hình như sắp tới rồi.
Thời điểm internet đang huyên náo, xôn xao bàn tán về lần livestream vừa rồi của Dương Triếp; hắn đã lặng im không chút tiếng động trở về Thượng Hải, cứ như chưa từng rời đi.
Bên Vương Nhược San, trải qua mấy ngày cố gắng, công ty rốt cuộc thành công đăng kí với cái tên bất động sản Hằng Thành, quá trình còn lại chỉ có thể tiến hành theo từng bước, nhưng mặc kệ thế nào, tiến triển cũng rất thuận lợi.
Dương Triếp không quen với lĩnh vực kinh doanh nên Vương Nhược San một mình xử lý tất cả. Mà hắn thì chịu trách nhiệm về việc tuyển dụng nhân sự. Dù sao công ty mới thành lập, sau khi giành được một số hợp đồng nhất định, sẽ có người đến ứng tuyển, vì vậy phương diện nhân sự không thể như xe bị tuột xích.
Tuy nhiên Dương Triếp chẳng quá lo lắng, trong lòng đã có tính toán, bên Trương Diệp hẳn có thể chọn ra mấy người. Những kẻ kia mặc dù chơi bời lêu lổng, nhưng một ít vẫn giảng nghĩa khí, có thể dùng tốt. Với lại rất ít đối tượng dám gây sự với lũ này, để bọn họ làm bảo vệ chung cư, công tác sẽ được đảm bảo.
Đem những chuyện trên để qua một bên, Dương Triếp bắt đầu nghiên cứu về bản án còn lại bên trong hồ sơ S. Dù sao mở công ty cũng chỉ là thú vui, tạo dựng một cái thân phận; nghề nghiệp chính của hắn vẫn là Nhà Thiết Kế Tử Vong, chính phụ không thể lẫn lộn.
Hiện tại, ánh mắt hắn rơi vào bản án của Hàn Khả Tâm.
Nhưng thời điểm hắn chính thức đọc qua, liền phát hiện vụ án này cũng không hề đơn giản chút nào!
...
Lời editor: Vụ án thôn Cửu Tây hay quá, đại công cáo thành, phù. . .