Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 293: Hàn Tiểu Tĩnh biến mất

Chương 293: Hàn Tiểu Tĩnh biến mất

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Lộc cộc lộc cộc. . .

Bọt khí liên tiếp nổi lên.

Tào Kiên Lương ở dưới nước, ngực tức vô cùng, cảm giác ngạt thở càng ngày càng mạnh.

Lộc cộc lộc cộc. . . Lại uống thêm mấy ngụm nữa, Tào Kiên Lương rốt cuộc không thể kiên trì, lập tức từ bỏ việc chắn ống dẫn, giãy dụa bơi lên từ dưới đáy, ló đầu ra ngoài.

Hô hô. . .

Tào Kiên Lương tham lam hô hấp, nhưng hiện tại sáu ống bơm đang đồng loạt rót nước vào trong, bề mặt chất lỏng dâng lên ngày càng nhanh, cách nút đỏ chỉ còn một ngón tay!

"A a a! Có người không? Giết người, giết người! Mau tới cứu mạng! Cứu tôi. . ."

Tào Kiên Lương dùng toàn bộ sức lực hét lớn, nhưng chẳng ai đáp lại, chỉ có gương mặt mỉm cười mê hoặc của Dương Triếp đang lẳng lặng nhìn hắn, vừa quỷ dị lại vừa khủng khiếp.

"CMN, rốt cuộc mày muốn thế nào? Bọn tao giết lão Hàn, nhưng mày cũng đã giết hai người rồi, Tiểu Tĩnh lại không chết, chẳng phải chỉ rách mỗi chỗ đó thôi sao? Có vấn đề gì lớn đâu? Lẽ nào dùng hai cái mạng bồi bọn họ còn chưa đủ?"

Lời hắn thốt ra nháy mắt đốt lên lửa giận của người xem.

Ánh mắt Dương Triếp cũng lạnh lẽo: "Câu vừa rồi của cậu rất đáng chết, nhưng tôi sẽ không vì những lời này mà giết chết nhân vật trong livestream. Cậu có thủ đoạn của mình, tôi có nguyên tắc của tôi, mục đích của tôi không phải là giết người, tôi chỉ muốn chơi một trò chơi tử vong cùng các người!"

"CMN, bớt giả nhân giả nghĩa, mày chỉ muốn giết bọn tao, mày chính là ác quỷ!" Nước bọt Tào Kiên Lương bắn ra tung tóe, tròng mắt trừng lớn, vằn lên từng vện máu, nhìn qua có mấy phần dữ tợn cùng dọa người.

Dương Triếp nhếch môi, cười nhạt đáp: "Thời gian của cậu sắp hết, hãy để lại di ngôn đi!"

Răng Tào Kiên Lương vang lên tiếng ken két, chỉ thấy hai tay hắn đập mạnh vào tường kính, gằn giọng: "Di ngôn của tao chính là, mày - sẽ - không - được - chết - yên - lành!"

Dứt lời, mực nước liền chạm đến nút đỏ.

Một giây sau, xì xì xì. . .

Những tia lửa điện màu xanh và bạc phóng ra, truyền đến toàn bộ vùng nước, giống như quá trình đánh bắt cá bằng điện, vừa hay Tào Kiên Lương chính là con cá lớn cần bắt.

"Aaaaaaaaa. . ."

Dòng điện xuyên qua cơ thể Tào Kiên Lương, bắp thịt rung động mãnh liệt.

Hoa!

Chức năng đại tiện mất khống chế, phun ra như mưa, toàn bộ vùng nước biến thành màu vàng đục, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.

"Ọe. . ."

Tào Kiên Lương cảm thấy buồn nôn. Kết quả là dưới sự kích thích của dòng điện, dạ dày hắn bắt đầu co thắt bất thường, những thứ chưa tiêu hóa hết trong bụng cũng bị ói ra, tỏa mùi hôi thối vô cùng.

Với hỗn hợp phân và bãi nôn, khu vực nước trở nên đục ngầu, dơ bẩn.

Mà dưới sự kích thích không ngừng của dòng điện, ý thức Tào Kiên Lương dần dần mờ mịt, cả người tiếp tục chìm xuống, thân thể co quắp, liên tục run rẩy.

Cùng lúc đó, miệng hắn mở lớn, ùng ục, không ngừng uống thứ nước vàng đục, hôi thối vào, sau đó lại nôn ra, rồi lại uống. . .

"Mẹ nó! Muốn ói!"

"Chưa kịp chuẩn bị, chưa kịp chuẩn bị, còn có loại thao tác như vậy!"

Người xem hoàn toàn bị một màn trước mắt dọa sợ.

Tào Kiên Lương lúc này, cả người như con tôm cong cong, run rẩy, hai mắt màu đỏ tươi. Mười mấy giây sau, trong miệng không còn cử động nuốt nhả nữa.

Dương Triếp liếc nhìn Tào Kiên Lương đang co quắp bên trong phân, nước tiểu và bãi nôn, giống như một cái xác ngâm formalin, khóe miệng gợi lên một tia giễu cợt.

"Tốt, cảm ơn mọi người đã theo dõi Livestream Tử Vong ngày hôm nay, kỳ sau chúng ta, không gặp không về!"

Két!

Livestream kết thúc.

Từng tin nhắn nhắc nhở hiện lên.

"Keng, thiết kế tử vong lần này thành công."

"Keng, livestream lần này rút được 210 ngàn khối."

"Đang tiến hành đánh giá độ khó của thiết kế tử vong."

"Đánh giá hoàn thành, đẳng cấp của lần thiết kế tử vong này là: ưu tú + 6. Thu hoạch được 2600 điểm tử vong, thu hoạch được tràng cảnh Ngôi Nhà Thất Lạc Trong Rừng."

Dương Triếp đọc qua những thông tin trên, tâm tình tương đối hài lòng, thế là đóng hệ thống, rời khỏi hiện trường, bởi vì hắn còn một việc nữa cần phải làm.

Bên kia, sau khi livestream kết thúc, cảnh sát huyện Tinh Nguyên vẫn tiếp tục lùng bắt trên diện rộng.

Ánh mắt cha mẹ Tào Kiên Lương như điện, con ngươi đỏ rực, giận sôi sùng sục.

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao cùng mày tuyệt đối không đội trời chung!"

Tuy nhiên trừ bọn họ ra, phần lớn người dân ở huyện Tinh Nguyên đều cho rằng livestream lần này rất thỏa mãn nhân tâm. Bởi vì trong mắt bọn họ, ba kẻ kia đáng chết!

Thời khắc này, làn khói mù bao trùm thôn Cửu Tây đã tiêu tán sau khi bọn Tào Kiên Lương chết. Mọi người cứ thế thở dài, mấy ngày qua, trong lòng bọn họ đã tích tụ quá nhiều phiền muộn.

"Ai, lão Hàn có thể yên nghỉ rồi! Chỉ là Tiểu Tĩnh đáng thương, đứa bé kia. . ."

"Đúng vậy, đứa nhỏ đó mệnh quá khổ, thật vất vả mới hết khổ, kết quả. . . Ai, ngẫm lại thôi đã chảy hết nước mắt rồi."

Thù được báo, mọi người bắt đầu lo lắng cho cuộc sống sau này của Hàn Tiểu Tĩnh.

Cô bé hàng xóm Tiểu Hoa lúc này đã xem hết livestream, vội vàng chạy tới sân nhà họ Hàn, chỉ thấy đèn phòng đông vẫn lóe sáng.

"Chị ơi. . . Là em, Tiểu Hoa. . . Em có thể vào không?"

Tiểu Hoa đứng đợi mấy giây tại cửa ra vào, thấy không có người đáp lại, bèn đẩy cửa tiến vào, trong phòng không có bất kỳ ai.

Tìm một lượt khắp sân vườn, khi Tiểu Hoa phát hiện Hàn Tiểu Tĩnh không có ở nhà, cô bé lập tức chạy về.

"Cha, mẹ, chị không ở nhà, chị sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Cha Tiểu Hoa nhướng mày: "Thù đã báo, đứa nhỏ Tiểu Tĩnh chẳng lẽ muốn. . .?"

"Đừng nói nhiều, mau đi tìm, gọi thêm mấy người nữa!" Mẹ Tiểu Hoa cũng gấp.

...

Hàn Tiểu Tĩnh đang đi một mình trên con đường tăm tối. Sau khi xem xong toàn bộ livestream, ước nguyện của cô đã hoàn thành, không còn bất luận băn khoăn gì nữa, cô muốn nhanh chóng đoàn tụ với cha và mẹ. Vốn dĩ cô tính kết thúc sinh mệnh ở nhà, nhưng cô biết Tiểu Hoa nhất định sẽ đến thăm mình, cô không muốn Tiểu Hoa nhìn thấy dáng vẻ khi cô chết, bởi vì Tiểu Hoa rất tốt, con bé không nên có bóng ma tâm lý trong lòng, càng không nên khóc thương cho một người như cô.

Phía tây thôn Cửu Tây trồng một mảnh rừng phòng hộ, đi thẳng về phía trước là sông Sa Hà.

Hàn Tiểu Tĩnh bước vào rừng phòng hộ, cứ thế xuyên qua khu rừng, sau đó ngừng lại trước một cây đại thụ tại biên giới rừng cây. Phía xa xa đen như mực, nhưng âm thanh nước chảy róc rách lại mang đến cảm giác trong trẻo, êm ái và dịu dàng.

Hàn Tiểu Tĩnh thở dài thật sâu, gương mặt trắng noãn không hề có chút biểu cảm. Cô sờ sờ lá di thư trong túi, phía trên chỉ viết một câu: Xin hãy chôn cất cháu cùng với cha mẹ, cảm ơn mọi người.

Thu thập xong tâm tình, Hàn Tiểu Tĩnh chuẩn bị lên đường.

Sợi dây thừng xuyên qua tán cây mở rộng, sau đó buông thõng xuống, thắt vòng ở dưới.

Tuy nhiên ngay tại thời điểm cô đứng lên đống đá đắp cao, giữa màn đêm tăm tối, một bóng người cao lớn dần dần xuất hiện từ phía cánh rừng, không thấy rõ lắm, nhưng lại hết sức quen thuộc.

...

Lời editor:

1) Formalin (H2CO):

Formalin được sử dụng để làm chất tẩy uế hay để bảo quản các mẫu sinh vật. Nó còn được sử dụng như là chất bảo quản cho các vacxin.

Trong y học, dung dịch formanlin được sử dụng có tính cục bộ để làm khô da, chẳng hạn như trong điều trị mụn cơm. Ngoài ra dung dịch này còn được sử dụng trong ướp xác để khử trùng và tạm thời bảo quản xác chết.

----

2) Rừng phòng hộ:

Rừng phòng hộ được sử dụng chủ yếu để bảo vệ nguồn nước, bảo vệ đất, chống xói mòn, chống sa mạc hóa, hạn chế thiên tai, điều hòa khí hậu, bảo vệ môi trường, hạn chế xâm nhập mặn, chắn cát,. . .






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch