Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 207: Trở lại chốn cũ

Chương 207: Trở lại chốn cũ

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Chu Văn Yên không tiếp tục đến, Dương Triếp ngủ một giấc tới hừng sáng.

Mở điện thoại ra, xuất hiện rất nhiều đầu tin tức mới, Dương Triếp đọc lướt qua, ánh mắt rơi vào hai dòng tiêu đề trong đó.

"Phó viện trưởng viện kiểm sát nhân dân Thượng Hải Lưu Thần Minh vi phạm pháp luật và kỷ luật nghiêm trọng, bị mang đi điều tra."

"Khởi tố doanh nhất thành đạt thành phố Thượng Hải Sử Ký Tài và vợ Lưu Phương Bội với tội danh đút lót bao che."

Ánh mắt Dương Triếp lóe lên tia khen ngợi, rút củ cải từ trong bùn, động tác lần này của cảnh sát rất nhanh, đáng giá tán thưởng.

Rửa mặt thay quần áo, sau đó cầm theo ví tiền, thời điểm chuẩn bị xuống ăn cơm, phanh phanh phanh, có tiếng đập cửa.

Giờ này mà đến chắc là Tô Hề nhỉ?

Dương Triếp đi ra mở cửa, quả nhiên, tiểu nha đầu đang cầm hộp cơm, đắc ý đứng trước phòng.

"Chuyện gì mà vui vậy?"

"Nhìn thấy anh đương nhiên phải cao hứng rồi!" Tô Hề nháy nháy đôi mắt đẹp, bộ dạng nhí nha nhí nhảnh.

Dương Triếp đáp: "Trẻ con nói láo sẽ càng già càng xấu!"

"A?" Tô Hề chép miệng: "Người ta nhìn thấy anh quả thật rất vui vẻ, chỉ là còn một việc cũng rất vui, tối qua anh có xem Livestream Tử Vong không? Kẻ gây tai nạn tại trường tiểu học Thiên Ân đã phải nhận phán quyết của Nhà Thiết Kế Tử Vong. Wow! Nhà Thiết Kế đơn giản là đẹp trai phát nổ, tất cả mọi người đều bị gài bẫy, ngay từ đầu em cũng tưởng anh ta muốn bị bắt, kết quả lại hoàn toàn thay đổi, quá kinh diễm, quá hoa lệ. . ."

Trông thấy bộ dạng khiếp sợ của Dương Triếp, Tô Hề bỗng ý thức được thái độ và biểu cảm của mình có hơi kích động.

"Khụ khụ, anh xem chưa?"

Dương Triếp gật đầu: "Có, rất hay, tôi cũng bị lừa!"

"Đúng chứ, hì hì, tuy Nhà Thiết Kế Tử Vong cực soái nhưng không đẹp trai bằng anh! Trong lòng em, anh luôn là người đẹp trai nhất!" Tô Hề vội vàng bổ sung.

Dương Triếp khẽ mỉm cười: "Anh ta đẹp trai cũng không quan trọng!"

"Hắc hắc, mẹ em nói anh là người có tư tưởng rộng rãi, xem ra mẹ nói đúng rồi."

"Vậy sao? Mẹ em còn nói gì nữa?"

Tô Hề cười hì hì đáp: "Hình như anh đặc biệt quan tâm tới mẹ em?"

". . ." Dương Triếp xạm mặt.

Lại nghe Tô Hề nói: "Ừm, anh chỉ cần giải quyết xong mẹ em, hai chúng ta liền không thành vấn đề."

Hắc tuyến trên mặt Dương Triếp càng ngày càng sâu hơn, hắn hiểu ý Tô Hề, nhưng chẳng biết tại sao đầu óc hết lần này tới lần khác lại nghe thành chuyện kia, khụ khụ, quá dơ bẩn.

Dương Triếp thu hồi các loại suy nghĩ, sau đó hỏi: "Em không đi học sao?"

"Đại ca, hôm nay là thứ bảy." Tô Hề nói xong liền mở hộp cơm ra: "Rửa mặt chưa? Ăn cơm trước đi!"

Vẫn là trù vị của Trương Quỳnh Vân.

Lúc Dương Triếp ăn cơm, Tô Hề ở một bên chơi điện thoại.

"Ting ting ting. . ."

Âm thanh truyền đến từ điện thoại, sau đó ngón tay thon dài của Tô Hề nhanh nhẹn gõ chữ.

Dương Triếp quét mắt nhìn về phía cô, phát hiện đôi mi thanh tú của đối phương thỉnh thoảng nhíu lại, mang theo vẻ giận dữ. Tuy nhiên hắn vẫn làm như không thấy, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Một trận gió cuốn tan mây, Dương Triếp hài lòng cầm tờ giấy lau lau miệng.

Tô Hề nói: "Anh còn nhớ Trò Chơi Quốc Vương em từng nhắc đến không?"

"Ừ, làm sao?"

"Khi ấy em đã trực tiếp thoát ra, nhưng có rất nhiều người vẫn ở lại. Hôm qua chủ group lại phát nhiệm vụ, thứ nhất là rạch một vết cắt nông dọc theo động mạch trên cánh tay, cái thứ hai là đứng sát mép mái tòa nhà cao nhất ở phụ cận mười lăm phút. Thế mà có người làm thật, còn đăng ảnh bằng chứng, những người này chẳng lẽ bị bệnh, anh nhìn thử đi."

Tô Hề đưa di động qua.

Dương Triếp cúi xuống đọc, trên màn hình là một đoạn đối thoại giữa Tô Hề và người bạn nào đó tên Tĩnh Nhi, đối phương gửi cho cô mấy tấm ảnh screenshot cuộc trò chuyện trong group chat kia.

Nhiệm vụ lần trước là dùng dao khắc chữ trên cơ thể và xem phim kinh dị lúc nửa đêm, có vẻ như mức độ không khác nhiều so với lần này. Nhưng Dương Triếp hiểu rõ, đây là một thể loại trò chơi có tính dẫn dụ rất cao, độ khó nhìn bề ngoài vẫn y chang, nhưng thực tế nội dung các nhiệm vụ đã xuất hiện những thay đổi về chất. Dù cắt dọc theo tĩnh mạch hay đứng sát mép mái nhà, đó đều là những trải nghiệm cận kề với cái chết. Nếu cứ tiếp tục, người tham gia khả năng sẽ phải đối mặt với tử vong chân chính.

Trực giác nói cho Dương Triếp biết, chuyện này không hề đơn giản.

"Đây là hành vi xúi giục trẻ vị thành niên tự làm hại mình! Thiết kế của những nhiệm vụ này có cảm giác như đang bắt chước Nhà Thiết Kế Tử Vong." Dương Triếp ẩn ẩn hướng dẫn, hắn chuẩn bị mượn cơ hội này để đi một chuyến đến Tổ trọng án số 0.

Lông mày nhỏ của Tô Hề nhíu lại: "A, quả thực có chút giống như đang bắt chước Nhà Thiết Kế Tử Vong, hay là chúng ta báo cảnh sát đi?"

Dương Triếp đáp: "Đi, dù sao hôm nay tôi cũng không có việc gì, tôi dẫn em đến thị Cục, em đưa những tấm hình này cho cảnh sát kiểm tra, bọn họ hẳn sẽ xử lý được . . ."

"Vâng!"

Thế là Dương Triếp lái xe chở Tô Hề chạy tới Cục cảnh sát thành phố Thượng Hải.

Đây cũng không phải lần đầu tiên Dương Triếp đến thăm.

Tiến vào đại sảnh, bên cạnh có một phòng trực ban.

Tô Hề chạy tới nói: "Xin chào, em muốn báo án."

"Báo án?" Nhân viên phòng trực ban liếc nhìn Tô Hề, lại đưa mắt về phía Dương Triếp, hỏi: "Anh là người giám hộ của cô bé? Hai ngươi muốn báo cáo việc gì?"

Dương Triếp trả lời: "Là như vậy, bạn cùng lớp của cô bé gần đây được thêm vào một group chat Trò Chơi Quốc Vương, bên trong thường xuyên xuất hiện những nhiệm vụ để học sinh tự làm hại mình, chúng tôi cảm thấy có chút giống như đang bắt chước Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

"Liên quan tới bản án của Nhà Thiết Kế Tử Vong? Vậy hai người tới tổ trọng án đi, ngay tại phía sau tòa nhà." Nhân dân trực ban nói.

Dương Triếp đã đoán trước sẽ như thế, ồ một tiếng, sau đó mang theo Tô Hề rời khỏi đại sảnh, lên xe đi thẳng đến vị trí của Tổ trọng án số 0. Chỗ đó trước kia là nhà kho, rồi lại được hắn khai thác sử dụng, ha ha, hiện tại cũng nên tính là trở lại chốn cũ nhỉ?

Xe rất nhanh tiến tới tổ trọng án.

Trước cổng đang đỗ ba chiếc ô tô, không một bóng người, khung cảnh vắng ngắt.

"Này, có ai không?" Dương Triếp thử hô.

Một cô gái vóc dáng thon thả bước ra, trong tay cầm kẹo mút, chính là Lâm Cửu Nguyệt. Chỉ thấy cô khẽ liếc mắt đánh giá Dương Triếp, sau đó nhìn về phía Tô Hề.

"Ai nha, tiểu mỹ nữ, em tới đây làm gì? Có phải vị đại ca ca này khi dễ em không?"

Dương Triếp xạm mặt, trông hắn giống người xấu lắm sao? Tuy nhiên hắn nhìn ra được Lâm Cửu Nguyệt đang nói đùa, trong số các thành viên của Tổ trọng án số 0, tính cách cô nàng xem như tương đối đơn giản và trực tiếp.

"Em gái ăn kẹo mút, chúng tôi đến báo án!" Dương Triếp nói.

Lâm Cửu Nguyệt liếc mắt trả lời: "Em gái ăn kẹo mút? Không phải tất cả những người ăn kẹo mút đều là em gái. Lão gia gia, nếu ngài muốn báo án thì qua tòa nhà bên kia, nơi đây là tổ trọng án."

Dương Triếp dở khóc dở cười, Lâm Cửu Nguyệt này thật đúng là một điểm thua thiệt cũng không ăn.

"Xin lỗi em gái, chúng tôi tới từ bên kia, bọn họ nói bản án này thuộc về các người!" Dương Triếp hồi đáp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch