Cuộc truy bắt được tiến hành cho đến mười hai giờ đêm, sau đó các đơn vị lần lượt rút về.
Nhân viên điều tra hiện trường cũng không tìm thấy chứng cứ tương đối hữu dụng nào ở Vân Đỉnh và Tĩnh Dật.
Tuy nhiên, khiến người ngoài chú ý chính là, biệt thự Tĩnh Dật là bất động sản thuộc quyền kiểm soát của Sử gia.
Bố cục hai nơi, ngoại trừ giấy dán tường và màn cửa, bên ngoài đều giống y chang.
Sở dĩ Sử Ký Tài lựa chọn biệt thự Vân Đỉnh vì nơi này có vị trí ưu việt hơn, dễ thủ khó công, kết quả lại thuận tiện cho đối phương.
Cứ như vậy, Nhà Thiết Kế Tử Vong ầm ầm mà tới, tiêu sái mà đi, không lưu lại bất cứ thứ gì.
Nội tâm Vu Kiện suy sụp, nhưng cố nén không bộc phát ra ngoài.
Trở về Tổ trọng án số 0, ngoại trừ Đồ Tội và Hàn Khả Tâm vẫn bình thường, sắc mặt những thành viên còn lại đều rất tệ, chẳng người nào hứng thú nói chuyện, toàn bộ tổ lâm vào an tĩnh.
Phục Cường nhìn về phía Vu Kiện, nói: "Đội trưởng, anh cũng đừng quá khó chịu, bên Sử Ký Tài và Lưu Phương Bội có chút tiến triển. Anh trai Lưu Phương Bội, Phó viện trưởng viện kiểm sát nhân dân Lưu Thần Minh hẳn cũng dính líu nghiêm trọng đến vụ án này."
"Một đám sâu mọt bại hoại! Lập tức giao chứng cứ cho viện kiểm sát! Có điều sau khi livestream kết thúc, đoán chừng bên đó cũng đã bắt đầu tra xét rồi. Nếu không, để Nhà Thiết Kế Tử Vong vả mặt thêm lần nữa, vậy cũng thật buồn nôn!" Vu Kiện hừ lạnh đáp.
"Rõ!"
Vu Kiện quét mắt nhìn mọi người một vòng, cất lời: "Thời gian không còn sớm, tất cả về nghỉ ngơi đi!" Hắn biết rõ, hiện tại có làm cái gì cũng đều vô dụng, cuộc đối chiến với Nhà Thiết Kế Tử Vong hôm nay đã kết thúc.
Thấy chẳng ai động, Vu Kiện đứng dậy đi ra ngoài, châm một điếu thuốc, ngồi chồm hổm trên mặt đất hút lấy hút để, tâm tình hắn tựa như bầu trời hiện tại, không một vì sao, vô cùng ngột ngạt.
Đang lúc thẫn thờ, từ nơi xa truyền đến loạt tiếng bước chân.
Vu Kiện ngẩng đầu nhìn lại, là Hàn Khả Tâm.
Hắn vốn cho rằng Khả Tâm muốn tới an ủi, hoặc là nói mấy câu, kết quả Hàn Khả Tâm cứ thế trực tiếp rời đi, dường như không hề liếc nhìn hắn ở bên này chút nào.
Nội tâm Vu Kiện bỗng nhiên gợn lên tầng sóng nhỏ, nhìn bóng lưng lạnh lùng của Hàn Khả Tâm dần dần biến mất vào bóng đêm, tay tiếp tục châm thêm điếu thuốc nữa, một trận phun ra nuốt vào.
Trong căn hộ riêng, Dương Triếp đang buồn bực, ngán ngẩm mở điện thoại ra. Đây là thói quen trước khi đi ngủ của hắn.
Mặc dù cảnh sát đã ngăn chặn một số từ khóa, nhưng mồm miệng thiên hạ đâu ai cản nổi. Truyền thông bắt đầu trắng trợn đưa tin, hàng loại tiêu đề nóng bỏng xuất hiện.
"Thiếu gia nhà giàu Thượng Hải tự hại chết mình, ngu đến cực hạn."
"Chấn động! Hắn vậy mà làm loại chuyện này ngay trước mắt mấy trăm cảnh sát."
"Âm mưu thế kỷ! Không nhìn tuyệt đối hối hận."
Dương Triếp xạm mặt lại, thể loại tiêu đề này cũng thật là . . .
Có điều hiệu suất xử lý của Tổ trọng án số 0 coi như không tệ, sau khi hắn rời khỏi biệt thự Tĩnh Dật, cảnh sát đã ngay lập tức phát động rà soát khu vực phía dưới, tìm tới hiện trường livestream chân chính, tốc độ phản ứng thậm chí vượt quá sự mong đợi của hắn.
Thông qua hai lần livestream gần đây, hắn đã có thể đánh giá tương đối thực lực của Tổ trọng án số 0.
"Ha ha, muốn bắt tôi, còn phải cố gắng nhiều!"
Dương Triếp để di động sang một bên, từ từ nhắm mắt, chải vuốt lại toàn bộ tràng cảnh livetream đêm nay, tuy không bỏ quên sơ hở lớn nào nhưng cũng tồn tại địa phương chưa được hoàn mỹ. Ví dụ như các tệp âm thanh truyền từ biệt thự Vân Đỉnh đến biệt thự Tĩnh Dật hơi chậm so với thực tế, may mắn bọn Sử Ký Tài không phát hiện ra điểm này.
Đang lúc nghĩ ngợi, cửa phòng bỗng nhiên bị đập mạnh, phát ra tiếng phanh phanh.
Dương Triếp nhướng mày, ai lại đến hơn nửa đêm vậy? Không thể nào là Tô Hề chứ?
Bật đèn lên, mang dép lê, tiếp đó mở cửa ra.
Chỉ thấy Chu Văn Yên sống sát vách đang đứng đó, mặc váy hoa ngắn, phần áo trên mở rất thấp, cặp tuyết cầu trắng bóng lấp ló bên ngoài, ở giữa là khe ngực sâu không thấy đáy.
"Thật xin lỗi, đã trễ như vậy còn quấy rầy anh, tôi đột nhiên bị bụng đau quá, cũng không có bạn bè gì tại chỗ này, anh có thể theo giúp tôi đến bệnh viện được không?" Chu Văn Yên một tay vịn khung cửa, một tay bưng lấy bụng dưới, thân thể hơi ngả về phía trước, hai bé thỏ trắng như ẩn như hiện.
Dương Triếp bất động thanh sắc nhìn đối phương, hỏi: "Rất nghiêm trọng?"
"Ừ! Tôi cũng không biết vì sao, khả năng do ăn đồ hỏng, anh có thể đi đến bệnh viện cùng tôi được không? Tôi rất sợ nếu phải tự mình đi giờ này." Chu Văn Yên ngửa mặt nhìn lên, bên trong ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn.
Dương Triếp đáp: "Nếu như quá đau thì không nên di chuyển, để tôi gọi 120, cô về phòng trước đi, nằm xuống đừng nhúc nhích."
Biểu cảm trên mặt Chu Văn Yên hóa đá. Dựa vào! Mị lực của lão nương vứt cho chó gặm à? Cơ hội như thế còn không biết hảo hảo nắm chắc? Đi bệnh viện xong rồi thuận lý thành chương leo lên giường ngủ, chẳng phải sao? Anh ta ngốc thật hay giả ngốc vậy?
Nhưng một giây sau, Dương Triếp đã bấm điện thoại gọi cấp cứu.
"Alo, bệnh viện? Chỗ tôi là nhà trọ Đông Thịnh, có một cô gái cần cấp cứu, tình huống cụ thể để cô ấy nói cho các người biết đi."
Thấy Dương Triếp đưa di động tới, Chu Văn Yên tỏ vẻ lúng túng, anh nha, dạng này làm sao có nổi bạn bè!
Tiếp lấy điện thoại, Chu Văn Yên khẽ đáp: "Bác sĩ, bụng tôi đột nhiên rất đau? Giống như bị kim đâm."
...
"Cụ thể đau ở bộ vị nào?"
"Tôi cũng không biết, toàn bộ bụng dưới đều thấy đau."
"A, có phải ban đêm ăn đồ mát không? Tình huống này của cô chắc là phản ứng kích thích của tràng dạ dày, miễn không phải đau đớn kịch liệt ở phần bụng dưới bên phải, trên cơ bản liền có thể bài trừ khả năng viêm ruột thừa cấp tính phát tác. Cô trước uống chút nước ấm, nếu như triệu chứng không thuyên giảm thì đến bệnh viện tiến hành kiểm tra?"
"Được, cảm ơn bác sĩ." Nội tâm Chu Văn Yên vô cùng sụp đổ, cô hiểu rất rõ tình huống của bản thân, nào có việc gì đâu, chỉ là muốn mượn đề tài để nói chuyện, nhân cơ hội tiếp cận Dương Triếp, ai ngờ kết quả lại thành như vậy.
Sau khi cúp điện thoại, Chu Văn Yên trả di động lại cho Dương Triếp, khuôn mặt lúng túng nói: "Cám ơn anh, tôi về phòng trước, thử uống chút nước nóng xem có đỡ hay không."
"Được, nếu như vẫn chưa thuyên giảm thì phải gọi cho 120, đừng qua loa!" Dương Triếp nghiêm túc trả lời.
Chu Văn Yên thật muốn mắng đối phương một tiếng đầu gỗ, nhưng ngại bối cảnh thần bí và mạnh mẽ của Dương Triếp, cho nên cũng không dám làm càn trước mặt hắn.