Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 445: Đi Chơi

Chương 445: Đi Chơi




Dịch: Lee

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Mấy người phía trước này là mấy người lăn lộn ở thành phố Côn Sơn cùng tỉnh Vân Nam mấy chục năm rồi, Lưu Truyền Quân vô cùng rõ.

Trong đó có ba người là con em cán bộ cấp cao có thể đứng hàng top năm.

Một người là con nhà giàu ở Vân Nam, sức ảnh hưởng của tập đoàn vô cùng to lớn, có mối giao thiệp với cả tỉnh Vân Nam. Hơn nữa nghe nói rằng hắn cũng có lai lịch rất lớn ở thủ đô. Tuy hắn có tài sản không nhỏ nhưng đó là tài sản tích lũy cả hai, ba đời nhà hắn. Với lại cũng không chỉ là giới hạn ở thành phố Côn Sơn, sự nghiệp phát triển vô cùng lớn mạnh.

Lần này công ty ông ta có một hạng mục muốn cùng hợp tác với tập đoàn Ngụy Thị nhưng lại xuất hiện một đối thủ cạnh tranh.

Hôm nay ông ta gấp gáp trở về công ty chính là để xử lý chuyện này. Nếu như có thể cùng đi trên con đường với Ngụy tổng thì về sau nhà họ Lưu bọn họ sẽ được lợi rất nhiều.

Nhưng nhân vật mà ngày thường phải ngước mặt lấy lòng này lại đang khách sáo chào hỏi đám người ông ta, nguyên nhân chính là vì người thanh niên kia.

- Chào anh, Ngụy tổng. Ngô tổng, Yên tổng, Dư tổng, chào các anh.

Lưu Truyền Quân nhìn thấy bọn họ liền nhanh chóng chào hỏi.

- Ồ, chào bác.

Bọn người Ngô Binh nhìn thấy Lưu Truyền Quân chào hỏi bọn hắn liền cười đáp lại. Ngụy tổng cũng gật đầu thân thiện nhìn bọn họ.

- Chuyện ở đây đành làm phiền các anh rồi.

Sở Tiên liếc nhìn đám người Lý Thông Quân rồi nói với đám người Ngô Binh.

Cha mẹ vợ đều đã đến rồi hắn cũng không muốn đợi ở đây nữa. Hắn cũng không hy vọng làm cho bọn họ nghĩ rằng bản thân hắn là người tàn bạo.

- Được thưa Sở thiếu, chuyện ở đây cứ giao cho năm người chúng tôi đi! Chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa.

Ngô Binh cùng đám người Đoạn Yên lập tức đáp lại.

- Vậy phiền các anh.

Sở Tiên gật đầu rồi nói:

- À đúng rồi, đây là chị họ của tôi! Được gả đến Côn Sơn, còn đây là người nhà của chị ấy. Sau này nếu như có rắc rối gì cùng xin các anh em giúp đỡ nhé.

- Chuyện nhỏ ấy mà, chị họ của Sở thiếu chính là chị họ của chúng tôi. Sau này có chuyện gì cứ việc tìm chúng tôi!

Mấy người Ngô Binh ngay lập tức gật đầu, cả đám rối rít đưa mỗi người một tấm danh thiếp cho Tiểu Vân.

Tiểu Vân nhìn thấy mấy người này liền lúng túng không biết phải làm sao. Tiểu Dĩnh chìa tay ra nhận rồi để danh thiếp vào tay tiểu Vân.

- Vậy tôi đi trước nhé.

Sở Tiên cười nói.

- Vâng Sở thiếu, có cơ hội gặp sau nhé!

Ngô Binh cười đáp.

- Chắc sẽ có cơ hội mà.

Sở Tiên gật đầu vẫy tay với bọn họ, ngay sau đó nhìn đám người Tiểu Dĩnh trên mặt nở nụ cười:

- Đi thôi.

- Vâng vâng, đi thôi.

Thanh Tùng cũng Lưu Truyền Quân vẫn còn khiếp sợ, mặt mày ngạc nhiên đáp lời.

- Tiểu Tiên này, mấy người đó là ai vậy? Là bạn con sao? Nhìn dáng vẻ bọn họ hình như lợi hại lắm đó, còn có mấy người có súng nữa kìa.

Cha của Tiểu Dĩnh nghi ngờ hỏi.

- Con cũng không quen họ, mấy người bọn họ là bạn của bạn con. Hôm nay con cũng gặp lần đầu tiên thôi. Chuyện còn lại ba cũng đừng lo lắng, không có chuyện gì đâu.

Sở Tiên cười trả lời.

- Không quen biết sao? Lần đầu tiên gặp á hả?

Mặt của Thanh Tùng với Lưu Truyền Nhân lộ vẻ chấn động.

- Anh Sở Tiên, anh không hề biết thân phận của bọn họ sao?

Thanh Tùng không kìm được hỏi.

- Không biết.

Sở Tiên lắc đầu:

- Bọn họ là do một người bạn của tôi gọi đến. Sau này nếu như các anh có chuyện gì cũng có thể tìm bọn họ, bọn họ sẽ nể mặt giải quyết cho.

- Chuyện này....

Lưu Truyền Quân nhìn con trai mình, trong mắt kinh sợ như nước sông cuồn cuộn vậy.

Rõ ràng bọn họ không ngờ chồng của người em họ bên vợ (con dâu) này của mình lại "trâu bò" như thế. Hắn mới chỉ đến Vân Nam được nửa ngày thôi mà đã gọi đám con nhà danh gia vọng tộc đến, thậm chí còn kéo được cả người trong quân đội đến nữa.

Hơn nữa hắn lại trắng trợn nổ súng, người bị bắn còn là con trai của mấy tên có tiếng tăm ở thành phố Côn Sơn.

Chuyện này nếu như nói ra người khác chắn chắn sẽ không tin. Việc này nghe quá kinh người, nếu như không đích thân nghe thấy thì bất cứ ai cũng sẽ không tin nổi.

Xem ra bên nhà thông gia nhà có một người có lai lịch cực kỳ vững chắc.

Nghĩ đến đây Lưu Truyền Quân không nhịn được nhìn con dâu của mình.

Xem ra sau này không thể đối xử với con dâu như gái quê được rồi.

Cha mẹ của Tiểu Dĩnh cực kỳ vui mừng, người con rể này của bọn họ quả thật quá lợi hại. Nhìn thử xem, mới đến một cái thành phố xa lạ mà vẫn có năng lực lớn như thế, còn điều động hẳn cả người trong quân đội nữa, đúng là quá "trâu" luôn.

Ngô Binh nhìn đám người Lý Thông Quân liền đi đến.

- Gọi xe cứu thương đi, chân này chắc bị tàn phế rồi.

Ngô Binh nhìn mấy người ở xung quanh nói.

- Vâng thưa Binh ca!

- Lý Thông Quân, hôm nay coi như mày đen thôi! Chọc trúng ai trong chọc lại trúng ngay người đó, nếu không muốn chết thì đừng có ý nghĩ muốn báo thù.

Ngô Binh nhìn Lý Thông Quân đang đau khổ quỳ dưới đất nhắc nhở.

Mặt Lý Thông Quân trắng bệt như tờ giấy nhìn có vẻ hơi hoảng sợ. Hắn được một người từ từ dìu đứng dậy.

- Đúng rồi, Tần Lạc. Xem là anh cũng biết Sở đại thiếu chứ hả? Mới nãy thấy anh sợ lắm mà.

Lúc này Đoạn Yên giễu cợt nói với bọn họ.

- Hừ, các anh cũng không phải là tay chân của Sở thiếu đó sao?

Vẻ mặt Tần Lạc hơi khó xử đáp.

- Hì hì, chúng tôi không giống anh mà. Bọn tôi không khom lưng khụy gối nhận sai như anh.

Đoạn Yên giễu cợt tiếp.

- Hừm.

Đoạn Yên sầm mặt lại, vô cùng khó xử đi đến bên cạnh mấy người Lý Thông Quân:

- Thông Quân, lần này người mày trêu chọc là người không thể trêu vào! Mày đừng có suy nghĩ muốn báo thù gì hết, với lại tốt nhất mày nên xin người đó tha thứ cho đi.

- Anh Tần à, rốt cuộc hắn ta là ai?

Lý Thông Quân hơi không cam lòng hỏi.

- Hắn ta là người chúng ta không chọc nổi.

Tần Lạc thở dài:

- Nếu như cậu không muốn liên lụy đến cha cậu thì tốt nhất xin hắn tha thứ. Nếu không chuyện khó mà giải quyết được.

Tần Lạc liếc nhìn mấy người Ngô Binh, sau đó lại nhìn về vết thương của Lý Thông Quân:

- Chỉ bằng một cuộc điện thoại mà có thể gọi đám người Ngô Binh, Đoạn Yên qua đây dẹp loạn. Cậu nói xem anh ta có lai lịch như thế nào. Lần này cậu đúng là gặp rắc rối lớn rồi đó!

- Nhưng mà còn may là chân cậu trúng hai phát đạn nhưng không phải ngay khớp xương quan trọng chứ như Ngụy Vân là một chân bị tàn phế vĩnh viễn đó.

Tân Lạc thong thả nói.

- Ngụy Vân?

Con ngươi của Lý Thông Quân không kìm được co lại. Hắn nhìn về phía đám người Ngô Binh, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.

Tân Lạc vỗ vai hắn, ngay sau đó liền đi ra bên ngoài.

Lý Thông Quân nhìn bốn người phù rể cho hắn ngày hôm nay đang lặng lẽ đợi xe cứu thương đến khẽ thở dài.

Buổi tối Sở Tiên với người nhà Tiểu Dĩnh ở trong khách sạn mà Tiểu Vân tổ chức hôn lễ.

Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong thì cả nhà ngồi lại nói chuyện. Lúc hơn chín giờ, nhà Tiểu Vân với nhà Thanh Tùng tươi cười đến khách sạn.

- Tiểu Vân, anh Lưu, chị dâu, sao cả nhà lại đến đây vậy?

Mẹ Tiểu Dĩnh đứng lên, trong lòng nghi ngờ hỏi.

- Không có gì đâu.

Lưu Truyền Quân cười đi đến nói:

- Hôm nay chúng tôi đến để cám ơn Tiểu Tiên. Hôm qua công ty tôi có một hạng mục bị kẹt lại, sáng nay bên kia vừa gọi điện tới nói chuẩn bị hợp tác với chúng tôi.

- Còn nữa, sáng sớm hôm nay người nhà của năm tên đám người Lý Thông Quân đến nhà tôi. Bọn họ đến để xin lỗi, mong Tiểu Tiên tha thứ cho.

Lúc Lưu Truyền Quân nói chuyện, sắc mặt vẫn có chút khó tin. Đó là lão đại của thành phố Côn Sơn đó, con trai mình bị bắn mà bây giờ còn đến để xin lỗi hung thủ. Người trước mặt này có lai lịch chênh lệch cỡ nào mà có thể khiến cho bọn họ buông bỏ thù hận như thế chứ?

Hơn nữa cũng từ thái độ của bọn họ mà Lưu Thông Quân có thể nhìn thấy được đối phương đúng là ghê gớm.

Cũng bởi vì người thanh niên ở trước mặt này mà cái hạng mục lớn kia công ty bọn họ mới có thể dễ dàng lấy được.

Bây giờ xem ra chuyện quan trọng là phải qua lại giao thiệp với người thanh niên này cho thật tốt, cho nên mới sáng sớm cả nhà bọn họ liền đi qua đây.

- Không có gì đâu, tôi cũng không so đo với bọn họ làm gì.

Sở Tiên cười nói.

- Ha ha, tôi có nghe Tiểu Vân kể chuyện ngày hôm qua, mấy người bọn họ thật sự hơi quá đáng. Sau này Tiểu Vân ở nhà họ Lưu chúng tôi, chúng tôi sẽ không để con bé bị tủi thân đâu.

Lưu Truyền Quân chân thành nói.

Nói chuyện đến tận trưa, bọn họ cũng nhau ăn trưa rồi sau đó Lưu Truyền Quân kêu Thanh Tùng với Tiểu Vân dẫn mọi người đi dạo xung quanh.

- Đây là công viên sinh thái Wetland Trăng Khuyết, phong cảnh xung quanh cực kỳ đẹp, hồ Tiên Phù cực kỳ trong xanh. Bơi ở hồ này là sướng nhất đó.

- Cô à, cô có thể ở lại gần đây chơi hai ngày. Hồ Tiên Phù cực kỳ đẹp ạ.

Đến trưa, Tiểu Vân với Thanh Tùng dẫn bọn họ đến chỗ hồ Tiên Phù rồi giới thiệu cho bọn họ về hồ.

- Chúng ta có thể lên tàu dạo vòng vòng trong hồ, còn có thể câu cá trong hồ nữa.

- Ồ, lên thuyền câu cá trong hồ là ý kiến không tệ nhỉ?!

Cha tiểu Dĩnh cực kỳ thích câu cá, nghe bọn họ giới thiệu liền nhìn ra đằng xa, mặt đầy hưng phấn nói.

- Vâng, nếu như chú muốn câu cá thì chúng ta có thể đến hồ câu ạ. Con đi lái du thuyền qua, du thuyền ở đây là nhà con mở cho nên không cần tốn tiền.

Thanh Tùng cười nói.

- Vậy chúng ta đi vào trong hồ chơi đi.

Cha Tiểu Dĩnh nhìn mọi người nói.

- Vâng ạ, vậy chúng ta vào hồ câu cá, hóng gió một chút.

Cha mẹ tiểu Vân gật đầu đồng ý.

Sở Tiên càng không ý kiến gì, bây giờ hắn cũng cực kỳ hiếu kỳ với cái hồ này.

Cá đám người đến chỗ cho thuê thuyền, Thanh Tùng để người làm lái một chiếc du thuyền tốt nhất đến.

Mọi người đi lên du thuyền, đi về hướng hồ Sơn Phù.

Nước hồ trong xanh, nhìn thì thấy chắc sâu khoảng năm, sáu mét, có thể nhìn thấy rõ ràng những con cá đang ở phía trên.

Nhưng hồ Sơn Phù chỗ sâu nhất có thể đến hơn một trăm sáu mươi mét, độ sâu bình thường cũng đã chín mươi mét rồi, tương đương với độ sâu của chỗ biển cạn.

- Chúng ta đi thêm mấy cây số nữa, ở ngay chính giữa hồ là nơi có thể câu được cá lớn. Có rất nhiều người đã câu được mấy con cá nặng đến ba mươi, bốn mươi cân ở đó ạ.

- Được đó, nước ở hồ này trong thật đó.

- Vâng ạ, lúc trời nóng, trên mặt hồ đầy cá, nhìn cực kỳ hoành tráng.

Lúc bọn họ đang nói chuyện, Sở Tiên mở sóng âm ra, nhìn về mặt hồ có màu huyền ảo kia.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch