Vòng thứ nhất, kéo lá búa đều có, bất phân thắng bại.
Vòng thứ hai, Cao Huệ Mai thua.
Vòng thứ ba, bất phân thắng bại. Sau đó trải qua năm vòng, người chiến thắng cuối cùng là Tống Thiết.
Đối với thắng lợi này, Tống Thiết không biết nên vui hay nên buồn, thần sắc lạnh lùng đảo qua bốn người, nói: "Tôi lựa chọn quy tắc thứ hai, thấy rõ mặt và kêu tên đối phương là bắt được!"
Đáy mắt Cung Bồi Dịch bắn ra hai vệt sáng lạnh lẽo. Vòng cuối cùng là hắn và Tống Thiết đối kháng. Kỳ thật sau mấy ván vừa rồi, hắn đã nắm được tâm lý của Tống Thiết, nhưng rất hiển nhiên, hắn không thể thắng. Nếu thắng, hắn sẽ phải trực tiếp đối đầu với bốn người kia. Tình cảnh phía sau hắn đảm đương không nổi, cho nên hắn lựa chọn làm người đi trốn.
"Đã xác định xong, vậy thì tiến hành trò chơi thôi. Chúng tôi đi trốn trước, một phút sau anh hãy bắt đầu!" Cung Bồi Dịch nói.
Tống Thiết quay lưng lại, nhìn về phía máy bấm giờ, đáp: "Được, một phút đồng hồ đếm ngược bắt đầu!"
Sắc mặt bốn người biến đổi, lập tức chạy về phía cuối hành lang.
Tạch!
Ánh đèn mờ ảo cuối cùng bị dập tắt, mảng đen chết chóc phủ xuống khiến lòng người sợ hãi.
"CMN! Sao lại tắt hết đèn rồi?"
"Như thế chẳng phải càng tốt à? Mọi người tự tìm chỗ ẩn nấp đi! Chúng ta nếu tụ tập lại, khả năng sẽ bị hốt gọn một mẻ, trừ phi các người đều muốn tiếp nhận trừng phạt!" Cung Bồi Dịch nói xong, mò mẫm tiến lên.
Chung Tự Thắng hừ lạnh: "Lão tử mới cóc thèm trừng phạt!" Dứt lời, liền đi về phía cuối dãy, bước lên cầu thang.
Dịch Kim Bân và Cao Huệ Mai hiển nhiên cũng không muốn chịu trừng phạt, thế là tự động chạy đi tìm chỗ trốn.
Trong khi Tống Thiết chờ đợi, Tổ trọng án số 0, đám người Vu Kiện đang nghiên cứu về trò chơi Trốn Tìm.
"Đây là một trò chơi không có đạo cụ, nhìn thì dễ, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác không hề đơn giản như vậy? Ở đây nhất định có bẫy rập!" Vu Kiện nhíu mày, vẻ mặt ủ dột.
Đồ Tội ngồi trên ghế salon bắt đầu vẽ xấu, chỉ thấy hắn khẽ nhếch miệng, mỉm cười nói: "Nhà Thiết Kế Tử Vong đã sử dụng biện pháp chơi chữ. Hiện tại, hắn muốn lên sàn!"
"Hả?"
Vu Kiện hơi hơi suy nghĩ về luật chơi, phút chốc liền sáng tỏ!
"Chết tiệt! Quả nhiên là chơi chữ! Nhìn bề ngoài thì Tống Thiết là người đi tìm, nhưng thực tế là hắn! Hắn mới thật sự là kẻ chế tạo quy tắc! Cái tên giảo hoạt này!"
Lâm Cửu Nguyệt nghe xong, đôi mắt trừng lớn.
"Ha ha! Song kích, 666! Thiết kế rất tốt! Thợ săn chân chính chuẩn bị ra sân!"
Triệu Thiên Lâm nói: "Khó trách hắn lại thiết kế một quy tắc nằm ngoài định mức. Mục đích không phải vì tuyển chọn kẻ đặt luật, mà là để chính hắn ra sân. Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng thật nhọc lòng!"
Thời điểm mọi người sợ hãi, thán phục trước thiết kế của trò chơi, Vu Kiện liền nhận được thông báo từ phía cảnh sát Bắc Kinh.
Bọn họ đã tìm kiếm tất cả các trường tiểu học bỏ hoang trong phương viên ba trăm kilomet xung quanh biệt thự Sơn Vân, tổng cộng xác định được bốn mục tiêu. Hiện tại, các đồn cảnh sát ở gần bốn nơi này đã phái người tới điều tra, tạm thời còn chưa có báo cáo!
Vu Kiện thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại trên bàn làm việc, hắn đang chờ đợi một cuộc gọi!
Phòng livestream, một phút đồng hồ điểm đến.
Tống Thiết xoay người. Toàn bộ hành lang đã trở nên tối tăm và trống rỗng. Đặc biệt là phía cuối, màu đen chết chóc, giống như có một đôi mắt đang nhìn hắn chằm chằm, đáy lòng lập tức lạnh lẽo.
"CMN! Mình fu*k sợ cái gì chứ!"
Tống Thiết lấy lại bình tĩnh, dùng lưỡi cưa trong tay cà sát trên vách tường, cười nói: "Ha ha ha, là ai đó? Tôi thấy anh rồi, lập tức sẽ bắt được anh!"
Thanh âm của hắn quanh quẩn ở giữa hành lang, nghe mà đặc biệt quỷ dị, rõ ràng.
Cùng lúc, Dương Triếp tắt hệ thống, vẻn vẹn chỉ giữ lại bộ da Freddy, sau đó lặng yên tiến vào bóng tối.
. . .
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch. . ."
"Hô hô hô. . ."
Trong bóng tối, Chung Tự Thắng có thể nghe thấy rõ tiếng tim đập và hô hấp của mình.
Đều là bởi vì vừa rồi chạy quá nhanh, còn bất cẩn ngã một phát, hiện tại lại co rúm trong góc, nhất thời khó mà bình phục được. Thế là Chung Tự Thắng há to miệng, thận trọng thở dốc, một tay đè lên ngực, tận lực làm giảm nhịp đập của tim xuống.
"Hai mươi phút! Chỉ cần kiên trì hai mươi phút là được!"
Chung Tự Thắng không ngừng thôi miên bản thân, đồng thời yên lặng nhẩm tính từng giây trong lòng.
"1, 2, 3, 4, 5. . ."
"CMN! A a a! ! !"
Còn chưa đọc đến một phút, Chung Tự Thắng đã phát điên.
Hiện tại, thời gian đối với hắn mà nói, mỗi một giây đều là dày vò.
"Mẹ! Trôi nhanh lên!"
Đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân cộc cộc cộc.
Chung Tự Thắng giật nảy mình, hô hấp và nhịp tim phảng phất như ngừng lại trong nháy mắt. Hắn có chút khó tin mở to hai mắt, nhìn chòng chọc về phía cửa ra vào.
Đây là tầng trên đó!
Chẳng lẽ đã kiểm tra tầng dưới xong? Hay là trực tiếp tìm kiếm từ bên này?
Cái tên Tống Thiết giảo hoạt, mẹ nó tuyệt đối đừng tới tìm tôi!
Chung Tự Thắng không ngừng cầu nguyện.
Nhưng âm thanh bên ngoài dường như càng ngày càng gần.
Cộc cộc cộc. . .
Như hung hăng giẫm đập trong lòng hắn, khiến trái tim hiện tại đập cuồng loạn, suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
...
CMN đừng tới đây!
Cộc cộc cộc. . .
Âm thanh càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng.
Ngay tại thời điểm hai đùi không nghe sai khiến của Chung Tự Thắng run lên, phía cuối hành lang truyền đến một giọng nói băng lãnh.
"Ha ha ha, tôi nghe được tiếng bước chân của anh rồi, anh chạy không thoát đâu!"
Là giọng của Tống Thiết!
Vậy người ở ngoài cửa kia không phải là Tống Thiết!
CMN!
Hù chết lão tử!
Chung Tự Thắng thở dài một hơi, âm thanh hô hấp giữa căn phòng trống vắng nghe đặc biệt rõ ràng.
Sau khi thở phào nhẹ nhõm, Chung Tự Thắng bắt đầu âm thầm mắng chửi.
Rốt cuộc là tên ngu xuẩn nào? Trò chơi bắt đầu, không lo tìm chỗ trốn đi, còn mẹ nó lang thang ở ngoài, đầu óc úng nước à? Đã thế còn dẫn Tống Triết đến đây, CMN!
Cộc cộc cộc. . .
Đương khi Chung Tự Thắng âm thầm chửi rủa, tiếng bước chân đi đến chỗ ngoài cửa phòng hắn lập tức dừng lại.
Chung Tự Thắng luống cuống, hai mắt trợn trừng.
"CMN cút ngay!"
Két. . .
Cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra một khe hở.
Tuy Chung Tự Thắng đã thích nghi với bóng tối, nhưng ánh sáng quá mờ, chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen cao lớn từ phía xa.
"Là ông chủ Cung? Trong này có người rồi, nhanh sang phòng khác!"
Chung Tự Thắng nói xong, cọt kẹt, cánh cửa khép lại. Nhưng bóng đen kia cũng không hề rời đi, mà đứng lại ở giữa căn phòng.