Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 308: Hình như chúng ta lại bị lừa rồi!

Chương 308: Hình như chúng ta lại bị lừa rồi!

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Hàn Khả Tâm trở lại căn hộ, phòng ngủ không có đèn, tối đen như mực. Một thân ảnh cầm điện thoại di động, co rúm trong góc, buông bỏ hết thảy thân phận và trách nhiệm, thả lỏng tâm tư tình cảm, cùng ngàn vạn người xem chờ đợi những hình phạt càng nặng nệ hơn xuất hiện.

Giờ phút này, hiện trường livestream, Cung Bồi Dịch lui về phía sau một bước.

Bốn người Tống Thiết nhìn nhau, tiếp đó ánh mắt rơi vào Cao Huệ Mai.

"Mai Tử, cánh tay cô tương đối mảnh khảnh, ván này cô tới đi!"

"Tôi cũng nghĩ như vậy, tổn thương khi cô thò tay vào hẳn là nhỏ nhất!"

"Hiện tại chỉ có mình cô chưa hao tổn lông tóc. Về tình về lý, cũng nên đến phiên cô rồi!"

Sắc mặt Cao Huệ Mai trắng như tờ giấy, đối diện với bốn người đang nhìn chằm chằm, biết mình lần này khó thoát tai kiếp. Thế nhưng, khi hướng ánh mắt về cái máy xoay điên cuồng kia, bà ta sợ, vô cùng sợ hãi.

"Ô ô ô. . . Hay chúng ta thử xem mấy cơ quan khác đi. . . Dù sao cũng không thể xác định cái chìa khóa này có phải là chìa khoá thật hay không mà?"

Thấy đối phương nói có lý, đám Tống Thiết nhìn sang Cung Bồi Dịch, muốn trưng cầu ý kiến của hắn.

"Tôi không có ý kiến, tuy nhiên tôi phải nhắc nhở các anh rằng, mặc dù chúng ta không thể xác định cái chìa khóa này có thể mở khóa hay không, nhưng chúng ta cũng không thể chắc chắn cái chìa khóa này không thể mở khóa. Mỗi một cơ quan đều sẽ không dễ dàng, thêm nữa thời gian có hạn. Mọi quyết định cần phải nhanh và dứt khoát!"

Lời của hắn cũng rất có giá trị.

Chỉ thấy, ánh mắt Tống Thiết hơi ngưng tụ, vung tay quát: "Nói đúng lắm, đừng dùng dằng nữa, bắt đầu đi!"

Chung Tự Thắng cười lạnh như băng, thúc giục: "Mai Tử, chỉ là một cánh tay thôi mà, không chết người được, nhanh lên!"

"Đừng lãng phí thời gian, cắn răng, nhắm mắt lại. Nếu cô thật sự quá sợ, tôi có thể giúp cô!" Dịch Kim Bân nói xong, bước tới mấy bước.

Cao Huệ Mai vội vàng lùi ra sau, ánh mắt âm trầm, lạnh lùng đáp: "Anh fu*k đừng tới đây, lão nương không cần anh giúp!"

Dịch Kim Bân dừng chân, cất lời: "Vậy thì mời cô bắt đầu!"

Sau đó, Cao Huệ Mai đi đến trước máy móc, ong ong ong, cái ống điên cuồng xoay tròn khiến bà ta lập tức rùng mình.

"A a a. . ."

"Vì cái gì, tại sao lại là tôi. . ."

Cao Huệ Mai kêu to, nhưng không một ai trả lời bà ta, chỉ có từng đạo ánh mắt lạnh lùng phả đến.

"Fu*k!"

Cao Huệ Mai nâng cánh tay trái lên, sau đó nhắm ngay chính giữa ống tròn, từ từ tới gần.

Hô hô hô. . .

Gió lạnh thổi lên tay, những sợi lông tơ chợt dựng đứng, khí lạnh nhập tủy, toàn bộ thân thể như rơi vào hầm băng.

Bà ta đã từng giết người như ngóe, thậm chí còn tự mình móc trái tim người sống, nâng nâng trên tay, cảm thụ nhịp đập mạnh mẽ; mặc kệ làm cái gì, bà ta cũng chưa từng sợ hãi. Nhưng giờ phút này, giống như sự sợ hãi của cả đời đều bộc phát ra, lấp đầy từng cái lỗ chân lông, mỗi một sợi dây thần kinh của bà ta.

"Mai Tử! Làm đi!" Tống Thiết cao giọng quát.

Cao Huệ Mai run run, cố gắng lấy lại tinh thần từ sợ hãi vô ngần, phát hiện trên thân đã chảy mồ hôi lạnh lâm ly, cơ thể yếu ớt.

"CMN! Lão nương ngay cả người cũng dám giết, chẳng phải chỉ là một cánh tay thôi sao? Mày fu*k cầm lấy đi!"

Cao Huệ Mai quyết định, trực tiếp duỗi tay tiến vào.

Trong chốc lát, những chiếc răng cưa sắc nhọn cắm đầy trên tay bà ta, da thịt bị xé toạc ra thành từng mảnh, lốp bốp, bắn tứ tung khắp nơi.

"CMN!"

Dịch Kim Bân ở một bên né tránh không kịp, bị thịt nát hung hăng quật vào mặt, tanh hôi vô cùng.

"A! A a a! ! ! Đừng! Đừng mà!"

Đau đến tận cốt tủy, Cao Huệ Mai theo bản năng muốn rút tay về, nhưng lại càng bị xoắn sâu hơn, căn bản không thoát được. Chốc lát, cả căn phòng tràn ngập tiếng hét thê lương, bén nhọn, đánh thẳng vào lòng người.

"Kêu khó nghe quá!"

"Bà ta không phải giết người còn chẳng sợ gì à? Giờ thì sao? Kêu thảm đến mấy lão tử cũng không đồng tình đâu!"

"Chậc chậc chậc, cảnh tượng da thịt ngập trời đúng là đẹp mắt nha!"

Khó có được một màn kích thích như vậy, cư dân mạng không khỏi vỗ vỗ khen hay.

Nháy mắt, cả cánh tay Cao Huệ Mai bị tàn nhẫn nuốt chửng. Dưới sự lắc lư và xoay tròn liên tục của ống trụ, toàn bộ da thịt từ lòng bàn tay đến khuỷu tay đều bị xé nát, thậm chí, xương cốt trắng hếu cũng bị cưa đến run rẩy.

Ngắn ngủi mấy giây, trong ngoài ống tròn chất đầy máu tươi, thịt nát và huyết tương, róc rách chảy xuôi không ngừng.

Đúng lúc này, một tia lửa điện đột nhiên phóng ra từ dưới máy, khối trụ đang điên cuồng xoay đột nhiên dừng lại.

"Dừng! Dừng!"

"Hình như vừa rồi có tia lửa điện. Các anh có nhìn thấy không?"

"Lẽ nào máu chảy vào mạch gây đoản mạch?"

"CMN, nếu vậy thì không phải chỉ cần đi tiểu là được sao?

Mẹ nó!

Sắc mặt bốn người lập tức trở nên cực kỳ khó coi, bởi vì bọn họ cảm thấy, hình như lại bị chơi xỏ rồi.

Cao Huệ Mai lúc này, cả người vàng như sáp ong, hư thoát bất lực, nghe tới lời bọn họ nói, thân thể hoàn toàn sụp đổ.

"A a a! Lũ khốn nạn! Trả cánh tay lại cho tôi!"

Cao Huệ Mai gào thét, sau đó ôm cánh tay trái đi ra. Từng khối thịt nát trượt xuống, trong khoảnh khắc, chỉ còn lại hai khúc xương quay và xương trụ. Thịt trên bàn tay cơ bản cũng hoàn toàn bị lột sạch, từng đoạn bạch cốt trắng hếu nhìn trông mà giật mình.

"Mẹ, chẳng ai muốn như thế này. Muốn trách thì phải trách thằng khốn đáng chết Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

"Đúng, đều là bẫy rập của Nhà Thiết Kế Tử Vong, hết thảy là do tên biến thái đó làm!"

"Đừng nói nữa, trước băng bó đã, nếu mất máu quá nhiều, cô sẽ chết mất!"

"Tống Thiết, anh lấy chìa khóa ra, xem xem có thể mở được ổ khóa hay không!"

Tống Thiết đi tới trước ống tròn, tình cảnh hiện giờ trông như một cối xay thịt. Thế là hắn nghiêng đầu sang bên, thò bàn tay xuống, tìm kiếm giữa đống thịt nát.

Chìa khoá rất nhanh được tìm thấy. Tống Thiết xoa xoa huyết nhục phía trên, sau đó vội vàng chảy ra mở khóa.

Bên này, mấy người dùng hai cái áo khoác, miễn cưỡng bao trùm cánh tay của Cao Huệ Mai, sau đó Tống Thiết đen mặt trở về.

"Mở không được!"

"Fu*k!"

"Đồ chó hoang! Biết thế liền không làm cái cơ quan này!"

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, thằng khốn biến thái!"

"Hiện tại thế nào? Còn muốn tiếp tục không?"

"Mẹ nó, giờ tôi bắt đầu lo lắng rồi. Nhỡ đâu chờ chúng ta vượt qua mười cơ quan, lại phát hiện chẳng có cái chìa khóa nào mở được ổ khóa thì sao?"

"Vô lý? Vậy chúng ta mở khóa bằng cách nào? Chẳng phải nói, tất cả các trò chơi tử vong đều có thể thông quan ư? Không có khả năng vô phương phá giải!"

"Tôi chỉ đoán thôi, hy vọng như lời anh bảo!"

Mấy người thở dài, tâm tình cực kỳ phiền muộn. Cung Bồi Dịch ở một bên thì nhíu mày, sau đó lạnh lùng nói một câu.

"Hình như chúng ta lại bị lừa rồi!"

...

Lời editor:

Xương quay và xương trụ - hai đoạn xương ở trên cổ tay. Hình ảnh minh họa:






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch