Biệt thự ngoại ô Bắc Kinh, một đêm thối nát, lại còn đổ mồ hôi như mưa.
Cao Huệ Mai vươn người, đón ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ, cảm giác toàn thân như được tái sinh, tràn đầy sức sống.
Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ.
"Mai Tử!"
"Thiết ca?"
Cao Huệ Mai đi chân đất, không mặc gì, mở cửa phòng ra. Khuôn mặt người đàn ông trước mặt ủ dột, đôi mắt xám xịt, chính là Tống Thiết.
"Thế nào? Có phải mấy con bé tối qua chưa thỏa mãn được anh? Tôi đã sớm nói rồi, phụ nữ giống như tôi mới có hương vị." Cao Huệ Mai hất tung mái tóc dài của mình, đôi mắt tràn ngập ham muốn.
Tống Thiết nói: "Xem cái này trước đi."
Cao Huệ Mai tiếp lấy điện thoại, nhìn thoáng qua màn hình, sau đó cả khuôn mặt liền trực tiếp đông cứng.
Năm phút sau, bốn người mặc quần áo chỉnh tề, tập trung ở lầu dưới biệt thự. Một tên trong số đó cầm điếu thuốc trên tay, vẻ mặt đầy u buồn:
"Số hiệu xx, hồ sơ S, là vụ án ở Nghi Châu kia?"
"Đột nhập giết người, hẳn là vụ án đó. Hay là chúng ta tự thú đi, nếu thật sự bị Nhà Thiết Kế Tử Vong bắt được, các anh tự biết hậu quả!"
"Không thể tự thú, trước tiên cứ bình tĩnh đã, chí ít chúng ta còn chưa thu được Giấy Thông Báo Tử Vong. Hơn nữa dựa trên từ ngữ dùng trong bài đăng, có lẽ hắn còn chưa tra được chúng ta. Thời gian qua đi hơn hai mươi năm, có thể tra ra hay không vẫn là chuyện khó nói. Nếu như bây giờ báo cảnh sát, chẳng phải đang tự chui đầu vào lưới sao?"
"Tôi đồng ý, không đến cuối cùng không thể tự thú, yên lặng theo dõi tình hình đã."
Bốn người bàn bạc xong xuôi, liền định rõ sách lược.
Cao Huệ Mai phun ra một hơi thuốc: "Đêm qua, tôi dường như đã mơ thấy điều gì đó, tuy không thể nhớ chính xác, nhưng tôi luôn cảm thấy trong lòng có sạn. Không ngờ thật sự xảy ra chuyện!" Dứt lời, lại rít mạnh một hơi.
Buổi sáng, Tôn Vũ và Tôn Kiêu cùng nhau quay trở về Thượng Hải.
Bên Trương Diệp cũng chọn ra được năm mươi người.
Thế là Dương Triếp an bài bọn họ làm việc đơn giản, sau đó tiếp tục điều tra bản án của Hàn Khả Tâm.
Đảo mắt, mặt trời từ phương đông lặn về phương tây, buổi sáng tạo tài khoản Weibo thông báo tin tức, đến chạng vạng tối, bảy giờ, số lượng người xem đã lên tới hơn mười vạn, bình luận hơn mười nghìn. Mặc dù phần lớn đều mang thái độ hoài nghi, nhưng đi qua một ngày lên men, nhất là dưới sự trợ giúp của truyền thông, sự kiện vẫn leo lên vị trí thứ nhất hot search.
Đối với điều này, Tổ trọng án số 0 cũng không tránh được, dù sao bọn họ không thể vì Nhà Thiết Kế Tử Vong mà đóng toàn bộ Weibo Sina. Việc duy nhất có thể làm, chỉ đơn giản là che đậy một số từ ngữ mấu chốt.
Lúc này, Hàn Khả Tâm cũng đến phòng làm việc. Cô không nghĩ mọi người vì bản án của mình mà thức suốt đêm. Sự cố gắng và nỗ lực của các thành viên khiến cô rất cảm động. Nhưng nhìn thấy không có chút tiến triển nào, cô biết, vụ án này hết sức khó khăn.
Một ngày một đêm không nghỉ, trong mắt mọi người đã giăng đầy tơ máu.
Tâm tình Vu Kiện rất xấu, thời gian một ngày một đêm, tình tiết vụ án vậy mà dừng bước không tiến.
"Chết tiệt!"
Vu Kiện bóp chặt hộp thuốc lá, bên trong không còn gì. Hôm nay hắn đã rút ba bao, gạt tàn cắm đầy tro thuốc.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của mọi người, Hàn Khả Tâm mở miệng.
"Cảm ơn mọi người. Hai mươi bốn năm qua, tôi vẫn luôn chôn giấu vụ án này tại đáy lòng. Từ khi tham gia làm việc, tôi bắt đầu tiến hành điều tra bí mật, đến hôm nay vẫn chưa thể tìm ra manh mối. Vậy nên, chúng ta hãy dừng ở đây. Trở về nghỉ ngơi thật tốt. Còn rất nhiều chuyện quan trọng đang chờ chúng ta giải quyết, không phải sao?”
Trầm mặc, trầm mặc như chết.
Thật lâu sau, Vu Kiện mới bất đắc dĩ nói ra hai chữ.
"Tan làm."
Nhưng không ai rời khỏi bàn làm việc của mình, thần sắc mỗi người đều căng thẳng.
"Cửu Nguyệt, cô tìm tất cả những vụ án đột nhập giết người chưa phá giải được trên cả nước vào năm đó, lôi ra đây!" Đồ Tội mở miệng nói. Hắn vẫn luôn cảm thấy vụ án này không giống vụ án độc lập, cũng không giống liên hoàn án, mà giống như một vụ án độc lập đi ra từ trong chuỗi liên hoàn, khắp nơi đều lộ vẻ kỳ quặc.
Nhìn thấy Đồ Tội có phương hướng, Lâm Cửu Nguyệt hăng hái đáp: “Được, giao cho tôi!”
Chứng kiến mọi người kéo lấy thân thể mệt mỏi tiếp tục làm việc, Hàn Khả Tâm vô cùng áy náy.
. . .
Trong ngôi biệt thự xa hoa nào đó tại vùng ngoại ô Bắc Kinh, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, đang ngồi trên ghế sofa bằng gỗ lim, đùi đặt một cái laptop.
Giao diện hiển thị trang Weibo của Nhà Thiết Kế Tử Vong.
"Ha ha, hai mươi bốn năm, cuối cùng vẫn tới!"
Người đàn ông mỉm cười, vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt.
"Anh cười gì vậy?"
Một người phụ nữ xinh đẹp mỹ lệ bước xuống từ trên lầu, ước chừng hơn ba mươi tuổi.
Người đàn ông tiện tay khép máy tính lại, quay đầu nhìn về phía người phụ nữ, nói: "Không có gì, phương diện làm ăn có chút chuyện thôi. Không phải em chuẩn bị tắm rửa đi ngủ à? Sao lại xuống đây?"
"Một mình tắm thì chán quá. . ." Người phụ nữ nói xong, tiến vào nằm trong ngực người đàn ông, dịu dàng đáp: "Nước đã chuẩn bị xong, cùng tắm nhé?"
Người đàn ông thò bàn tay vào trong ngực mỹ nhân, hung hăng nắm chỗ cao cao, mềm mại kia của cô một cái.
"Đêm nay có mưa sao băng, để mai đi!"
Người phụ nữ khẽ ưm, thất vọng nói: "Tốt, xem ra đêm nay em lại phải phòng đơn gối chiếc rồi!"
Người đàn ông cười cười. Sau khi đối phương đi lên lầu, hắn thu thập một chút tâm tình, rồi cũng leo lên, tuy nhiên là lên tầng quan sát ở trên cùng, một căn phòng hoàn toàn bằng thủy tinh, mười phần thoáng đạt, bên trong lắp một cái kính thiên văn cỡ lớn.
Người đàn ông hạ kính xuống, chỉ về hướng tây bắc.
Rất nhanh, trong ống kính xuất hiện bóng dáng đám người Cao Huệ Mai. Bọn họ đang ngồi trên ghế salon, bàn luận về cái gì đó. Ánh mắt người đàn ông chăm chú nhìn vào môi Cao Huệ Mai.
"Nếu không, chúng ta tránh ở ngoài một thời gian. . ."
"Càng lúc này, chúng ta càng không thể hoảng, mọi thứ đều phải giống như bình thường."
"Tôi nghĩ thần kinh của chúng ta quá căng thẳng. Tối nay cứ gọi thêm mấy cô gái đến, sống mơ màng một lần. Nếu là chết vì thoải mái thì không cần phải nghĩ ngợi gì nữa, ha ha. . ."
Ánh mắt người đàn ông di chuyển qua lại trên miệng mấy người, đọc cử động môi. Sau khi biết được đại khái hoạt động tâm lý của bọn họ, hắn nâng ống kính lên, khóe miệng nở một nụ cười tự mãn và lạnh lùng.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi phải cám ơn anh. Giết bốn người bọn họ, chuyện này sẽ vĩnh viễn phủ bụi, tôi cũng có thể triệt để phong ấn đoạn ký ức này."
Người đàn ông lấy ra một điếu xì gà hảo hạng, vừa phun khói vừa nhìn ngắm cảnh đêm xa xa, trong lòng cảm thấy bao la, dễ chịu.