Bình sắt rơi thẳng về vị trí Quý Gia Ngu đang đứng, chỗ mối hàn vỡ nát, một làn khói trắng trực tiếp phun ra từ bình sắt.
Xì xì xì. . .
Khi Quý Gia Ngu kịp phản ứng lại, khí trắng đã phun lên đùi, cảm giác băng lãnh tê tái nháy mắt bao phủ đôi chân. Từ ngoài vào trong, lạnh tới tận cốt tủy. Sự đau đớn này khác với vết thương do bị cắt, giống như có con dao nào đó đang tùy ý đào bới tủy xương của hắn.
"A! A a a. . ."
Tiếng kêu tê tâm liệt phế của Quý Gia Ngu nháy mắt tràn ngập khắp phòng. Hắn muốn chạy, nhưng đã không kịp, ngoại trừ sự đau đớn đào xương, hai cái đùi đã mất hết cảm giác, dường như không còn thuộc về mình nữa.
"CMN, tao không di chuyển được, cứu tao, cứu tao. . . a. . ."
Quý Gia Ngu kêu to, quơ tay bắt được nút buộc phía dưới xà nhà. Hắn muốn mượn dây thừng để kéo thân thể lên, nhưng căn bản không thể nhúc nhích, toàn bộ nửa người dưới đều đông cứng.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Tào Kiên Lương và Phan Thạch Luân triệt để ngơ ngác, hoàn toàn không biết nên làm thế nào. Ánh mắt hai người không hẹn mà cùng rơi vào dòng chữ bên trên cái bình: Nitơ lỏng!
Xì xì xì. . .
Dưới sự tác động của nitơ lỏng cực lạnh, quần Quý Gia Ngu nhanh chóng phủ một tầng sương băng, nháy mắt bị thổi tan thành mảnh vỡ. Hai cái đùi, giờ phút này đã bành trướng, phía trên vỡ ra từng lỗ hổng vừa sâu vừa lớn, hệt như đất rạn nứt, huyết dịch bên trong đỏ vô cùng, nhưng lại không có một giọt máu chảy ra.
Hô hô hô. . .
Khí nitơ tiếp tục phun trào mãnh liệt. Dưới tác dụng của khí áp, da thịt nứt vỡ trên đùi Quý Gia Ngu bị xốc lên từng chút một, giống như khi bóc tách vỏ cây, cơ bắp đỏ tươi bên trong xuất hiện. Chỉ mấy giây sau, hai cái đùi bị thổi đến cơ hồ chỉ còn lại xương cốt.
"A! Cha! Mẹ! Cứu con! Ô ô ô. . . Con không muốn làm kẻ tàn phế. . . Con chưa muốn chết. . ."
Quý Gia Ngu liều mạng nắm lấy dây thừng, nhưng hơi thở lạnh lẽo đã tiếp tục truyền lên từ bên dưới, hắn cảm thấy toàn bộ thân thể đều như muốn đông lại. Chứng kiến thảm trạng của hai cái đùi, hắn không dám tưởng tượng, nếu như toàn thân dính phải thì sẽ ra sao? Vậy chẳng phải liền chết ngay tại chỗ à?
Quá kinh khủng!
Quá biến thái!
"A a a, tao không muốn chết, bọn mày mau cứu tao đi. . ."
Quý Gia Ngu vừa kêu vừa giãy dụa, hắn chỉ muốn thoát khỏi khốn cảnh, hắn muốn chạy khỏi cái địa phương chết tiệt này. Nhưng theo nửa người trên vặn vẹo, một cỗ lực xoắn truyền đến hai xương đùi. Răng rắc! Sau một tiếng vang giòn giã, chỗ đầu gối lập tức nát vụn, giống như bình hoa rơi xuống từ trên cao, tan thành trăm mảnh, từng khối thuỷ tinh màu máu vỡ lung tung.
"CMN! 666! Tuyệt chiêu quá ghê gớm!"
"Phổ cập kiến thức khoa học cho các anh nhé? Tại áp suất bình thường, nhiệt độ nitơ lỏng là âm 196 độ C, loại nitrogen hoá khí phun ra ngoài kia cũng trên dưới âm 170. Mức nhiệt này có thể thay đổi phần lớn kết cấu phân tử của vật chất trong nháy mắt, nói trắng ra là hiện tượng đóng băng. Kết quả, máu thịt và xương cốt sẽ trở nên vô cùng yếu ớt, sau đó liền vỡ nát!"
"Tôi cũng rất thích đoạn streamer cố ý thiết kế nút buộc, chính là vì sợ hắn chết quá nhanh sao? Ha ha ha, chết chậm như vậy, trò chơi mới vui!"
"Tự gây nghiệt thì chẳng thể sống, lũ khốn đó dù phải chết một vạn lần cũng không thể xoá bỏ tổn thương của người bị hại!"
Cư dân mạng hứng khởi, không nghĩ tới chương trình hôm nay vừa mới bắt đầu, liền xuất hiện cảnh tượng phấn khích như thế!
Thời điểm người xem khiếp sợ, các thành viên của Tổ trọng án số 0 cũng đồng dạng chấn kinh.
Xưa nay chưa từng có!
Tính thưởng thức cao nhất!
Thiết kế hoa lệ nhất, bẫy rập trực tiếp nhất!
Không lưu lại một giọt máu, quá tàn khốc!
Đồ Tội thản nhiên nói: "Đây là lần Livestream Tử Vong có tính nghệ thuật cao nhất! Tôi rất thích thiết kế này!"
"Hôm nay tôi đứng về phe Nhà Thiết Kế Tử Vong, nếu ba tên kia tiếp nhận sự thẩm phán của pháp luật, xử nặng là chắc chắn, nhưng khả năng xử bắn rất thấp! Bọn chúng mà không chết, tiểu tỷ tỷ sẽ ăn không ngon ngủ không yên!" Lâm Cửu Nguyệt bĩu môi đáp.
Hàn Khả Tâm cũng đồng tình, nhưng cô càng lo lắng cho người bị hại Hàn Tiểu Tĩnh hơn. Một cô gái xinh đẹp, hiền lành, liệu có thể đứng lên sau lần tàn phá như vậy không? Cô không khỏi nghĩ về chính mình, nhớ về cái đêm đáng sợ nhiều năm trước.
Ánh mắt Vu Kiện lạnh lùng, hệ thống Mắt Ưng đã kết nối với mạng lưới giao thông của huyện Tinh Nguyên.
"Ngay cả Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng tận tâm làm việc, chẳng lẽ chúng ta không thể sao? Đừng quên thân phận của chúng ta, mặc kệ người hắn xét xử là ai, chức trách của chúng ta chính là bắt hắn, bởi vì đây là ý nghĩa tồn tại của Tổ trọng án số 0! Cho dù có một ngày tôi không ở đây, chỉ cần tổ trọng án còn, truy đuổi vẫn sẽ tiếp tục!"
Mấy người đều không trả lời, Đồ Tội thản nhiên nói: "Đội trưởng, hạ lệnh đi, chúng ta có thể bắt được Nhà Thiết Kế Tử Vong vào một ngày nào đó, nhưng khẳng định không phải hôm nay!"
Sắc mặt Vu Kiện biến đổi, hắn hiểu ý Đồ Tội, nhưng dù là vậy, hắn vẫn muốn thử một lần. . . .
Mệnh lệnh được đưa ra, mọi người bắt đầu hành động. Đồng thời, Cục cảnh sát huyện Tinh Nguyên cũng tiến hành điều tra, lùng bắt trên diện rộng.
Mà lúc này đây, Quý Gia Ngu bên trong phòng livestream chỉ còn lại nửa thân dưới, mặc dù khí nitơ đã ngừng thổi, nhưng hắn cũng trở nên vô cùng suy yếu, cảm giác đau đớn khi xương nát lan tràn, khí lực trên tay càng ngày càng nhỏ, thân thể bắt đầu từ từ trượt đi.
"A a a, tôi thật sự chưa muốn chết. . ."
Quý Gia Ngu nói xong, phịch, ngã xuống.
Xì xì xì. . .
Khí nitơ mãnh liệt thổi tới nửa thân trên còn lại của hắn, một lớp băng màu trắng nháy mắt ngưng tụ. Nhưng đột nhiên, khí nitơ ngừng lại, phun hết.
"Dựa vào! Đừng như xe bị tuột xích chứ! Tiếp tục phun đi! Phun chết con chó lộn giống kia đi!"
"Chỉ kém chút thôi, ài!"
"Xong, nhất định là streamer không tính toán thời gian bắt lấy dây thừng, thất bại trong gang tấc!"
Cư dân mạng chẳng thể bình tĩnh nổi. Quý Gia Ngu nhận ra khí trắng đã phun hết, khóe miệng bám đầy sương trắng kéo lên: "Cứu tao. . ."
Tào Kiên Lương và Phan Thạch Luân thấy thế, lập tức vọt tới.
"Trước tiên chuyển sang một bên đã!" Tào Kiên Lương liếc nhìn bình nitơ lỏng ở đối diện, vẫn còn cảm thấy sợ, vạn nhất cái bẫy này bỗng nhiên tiếp tục phun ra thì sao?
Thế là hai người nắm lấy bả vai Quý Gia Ngu, tuy nhiên, kéo không động.
"Nhanh, dùng sức!"
Hai người lại cố gắng. Giống như đổ nước sôi vào ly thủy tinh giữa tiết trời lạnh giá, răng rắc, thân thể Quý Gia Ngu bị phân thành từng mảnh. Nhưng lần này chỉ có da thịt bị đông cứng, nội tạng vẫn y nguyên. Khi hai người dùng lực túm chặt bả vai Quý Gia Ngu, kéo, nội tạng bên trong lập tức tuôn ra như bùn. . .