Hai người nghe xong bèn thở phào nhẹ nhõm, sau đó dưới đáy mắt tràn ngập oán hận.
Mong bọn họ phát huy tinh thần dũng cảm hi sinh?
Mày coi lão tử là Quan Thế Âm Bồ Tát à!
Nếu không phải vì mấy tên kia, lão tử có thể biến thành như bây giờ?
CMN lấy ơn báo oán!
Lão tử là tội phạm giết người đấy!
Hai người gào rống ở trong lòng, quyết tâm nhất định không thể đi cứu.
Dương Triếp lãnh đạm liếc mắt nhìn bọn họ, sau đó rời trọng điểm sang bốn người còn lại.
"Như các anh đã thấy, đây là một trò chơi phản ứng dây chuyền, được lấy cảm hứng dựa trên thiết kế ngựa gỗ thông minh của Hoàng Tuấn Thành, tôi gọi nó là Đòn Bẩy Thông Minh. Trò chơi sẽ xuất phát từ Dương Kim Bằng, vậy trước tiên hãy nói về Dương Kim Bằng."
Màn ảnh chuyển hướng sang họ Dương, chỉ thấy hai chân hắn hơi mở rộng, thân thể bị cố định trên một khung thép lớn, trên dưới hai chân bị miếng sắt kẹp lấy, cả người chỉ có hai tay tự do.
"Dương Kim Bằng, anh đột nhập nhà dân gây án mạng, đập bể xương của biết bao nhiêu người vô tội. Trang bị trên người anh được gọi là Khung Xoắn Khớp. Sau khi máy móc khởi động, theo sự chuyển động của bánh răng, phần khung thép cố định hai chân sẽ lần lượt từ từ chuyển động theo hình tròn, góc quay lớn nhất là 360 độ. Nói cách khác, nếu như không làm ra cố gắng gì, hai chân anh sẽ bị vặn nát ở mắt cá chân! Nhưng trước khi bi kịch xảy ra, chỉ cần thoát khỏi trang bị hoặc đóng máy móc lại liền có thể thành công trốn thoát một kiếp! Chìa khóa để mở trang bị treo ở trên đỉnh đầu của anh, tuy nhiên, sợi dây thừng buộc chìa khoá được kết nối với bình axit sulfuric vừa dùng xong, nếu anh kéo chìa khóa xuống, bình axit sulfuric sẽ lộn ngược, dung dịch trực tiếp đổ ập lên người. ."
Dương Kim Bằng nghe xong, vội ngẩng đầu quan sát, phía trên quả thật có treo một cái chìa khóa. Hắn thử giơ tay, nhưng phát hiện đầu ngón tay chỉ đủ để chạm tới chìa khoá, không cách nào cởi dây buộc ra. Mà nếu túm lấy chìa khoá, bình axit lớn phía trên sẽ đổ ụp xuống. Bình axit được cố định vào một cái giá đỡ nhỏ, cái bình đã được xử lý qua, bộ phận đầu bị cắt bỏ nên miệng và thân có kích thước như nhau, dây thừng nối ở miệng bình, đáy bình bị hai sợi dây kẽm xoắn lấy, đầu còn lại của dây kẽm nối với các rãnh trên giá đỡ tạo thành vật trang trí giống như đồng hồ cát lúc lắc, chỉ cần kéo dây thừng, cái bình sẽ nghiêng hẳn sang một bên!
"Fu*k!"
Dương Kim Bằng mắng to, đây rõ ràng là muốn hắn tắm một trận mưa axit!
Nội tâm tên tội phạm vô cùng suy sụp, nhưng hơn mười triệu người xem lại cực kỳ vui sướng và sảng khoái.
"Nghe xong quy tắc trò chơi, lập tức cảm thấy thoải mái!"
"Đụng vào mà không lấy được, gấp chết mi, gấp chết mi, gấp chết mi!"
"Đây là sự lựa chọn giữa chân và mặt. Nói thật hắn giết nhiều người như vậy, đã sớm chẳng cần mặt mũi gì rồi, nên trực tiếp kéo cái chìa khóa xuống! Hủy dung không ai nhận ra sẽ tốt hơn!"
"Tôi dường như đã ngửi thấy hương vị của bẫy rập!"
Nụ cười lạnh trên miệng Dương Triếp lộ ra tia khát máu, ánh mắt hướng về Vương Thư Tề ở bên phải.
Giờ phút này, Vương Thư Tề đang bị trói trên một thanh xà ngang đặt giữa không trung, phía trên là một cái cưa tròn, phía dưới là nồi nước lớn. Đáy nồi được đốt bằng ga, khí nóng đã bắt đầu bốc lên.
"Vương Thư Tề, sau khi thiết bị bên Dương Kim Bằng khởi động, tình cảnh của anh sẽ trở nên rất nguy hiểm, bởi vì lực đẩy cũng được truyền đến lưỡi cưa thông qua thanh nối, đến lúc đó cưa tròn sẽ từ từ hạ xuống, thẳng đến khi cắt bỏ hai chân của anh. Nhưng bên trong quá trình này vẫn có cơ hội, thanh ngang dưới người trái nặng phải nhẹ, có một sợi dây kẽm cố định xà ngang bên trái để đảm bảo cân bằng, chốt mở dây kẽm nằm ngay trong tay, ấn xuống, dây kẽm tách rời, xà ngang dựng thẳng đứng, anh liền có thể tránh khỏi cưa tròn. Tuy nhiên sau khi dựng thẳng, xà ngang tự động hạ xuống ba mươi centimet, đến lúc đó đầu anh sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn bên trong nồi nước sôi. Anh ăn nhiều đầu người như vậy, có lẽ cũng nên nếm thử hương vị của chính mình rồi?"
"A a a, thằng biến thái chết tiệt! Tao sẽ không bỏ qua cho mày! Tao muốn giết mày!"
Cư dân mạng đã sớm luyện thành thói quen chứng kiến mục tiêu livestream gào thét, chẳng thèm để ý tới, hết sức chuyên chú nghiên cứu phương án trò chơi.
"Đầu óc vốn dĩ đã không tốt, bây giờ còn đặt ở bên trong nước sôi nấu chín, nhỡ não úng nước thì làm sao? Trở thành tên ngu ngốc?"
"Tôi thật sự muốn biết vì sao trong nồi lại là nước lã, sao streamer không cho thêm tí ớt? Biến thái sốt cay, không cay không vui nha!"
"Đúng đúng đúng, tiêu đen, gừng, hành lá, mùi tỏi gì cũng được!"
"Nếu thêm chút dầu vừng lại càng thơm hơn, chậc, nước bọt chảy hết rồi!"
"Streamer bình thường có thích ăn lẩu không?"
Dương Triếp bình tĩnh đọc lướt qua bình luận của cư dân mạng, sau đó nhìn sang phải, nơi Hoàng Tuấn Thành bị cố định thẳng tắp bên trên một giá đỡ, nói: "Anh thích dùng kim tiêm chọc thủng phần bụng người bị hại một cách điên cuồng, trò chơi này chính là vì anh mà chuyên môn thiết kế. Một khắc khi cưa tròn hạ xuống, dưới sự truyền và tác dụng lực của thanh nối, hai tấm kim loại dính đầy đinh trước và sau sẽ kẹp tới cơ thể anh, đến lúc đó ổ bụng sẽ xuất hiện hàng ngàn lỗ thủng, thậm chí người anh có thể bởi vì vết thương quá dày đặc mà đứt thành hai đoạn! Nhưng tương tự như mọi người, cơ hội chạy trốn của anh vẫn còn. Phần giá thép cố định đầu gối có thể cử động, tại chỗ gần hai tay anh đều có một cái móc kéo, dùng sức kéo xuống, hai cây giá thép ở hai chân sẽ uốn cong chín mươi độ về phía trước và phía sau. Khớp xương của con người không thể bẻ ngược, cho nên uốn ra sau thì có thể, nhưng nếu uốn về phía trước, xương đầu gối sẽ vỡ vụn, cho nên anh phải bẻ một cái chân. Hai lựa chọn, cái nào quan trọng hơn, tự mình suy nghĩ."
Hoàng Tuấn Thành nghe xong, hô hấp lập tức trở nên nặng nề, tuy nhiên hắn cũng không gào thét giống Dương Kim Bằng và Vương Thư Tề, mà là nhíu chặt lông mày, trầm mặc suy tư.
Vị cuối cùng là Cung Trạch Phong, tình cảnh của hắn khá đặc biệt. Mái tóc không tính là dài của hắn được bôi rất nhiều chất nhờn giống như nhựa cây, tất cả tóc tai đều dựng thẳng đứng, quấn bên trên một thanh sắt, khiến cho Cung Trạch Phong không dám cúi đầu xuống, bởi vì nếu cúi, da đầu sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn. Mặt khác, bên ngoài thanh sắt có treo một đồ vật giống như cái thùng miệng tròn.
"Cung Trạch Phong, như đã thấy, khi lực truyền dẫn đi tới đây, dao cắt hình tròn sẽ khởi động và đi xuống. Tôi đã điều chỉnh kích thước của nó sao cho phù hợp với chu vi đầu anh. Trong trường hợp này, mũi và lỗ tai của anh - các bộ phận lồi ra đều sẽ bị cắt đi. Nếu như anh muốn trốn tránh, vậy cũng chỉ có thể cúi đầu xuống mà thôi!"
Nói xong, Dương Triếp há cái miệng rộng, lộ ra nụ cười lạnh gần như điên cuồng.
...
Lời editor: Edit xong chương này tổn thọ quá. Khó kinh khủng! (πーπ)