Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 239: Nướng cặn bã

Chương 239: Nướng cặn bã

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Bá!

Ánh mắt mọi người đều hướng về phía Đồ Tội.

"CMN! Nhìn tôi làm gì? Đẹp trai quá hả? Lão tử chỉ khô họng thôi!"

Đám người xạm mặt, Vu Kiện cũng từ bỏ ý định muốn ỷ lại Đồ Tội và Khả Tâm.

Thân là đội trưởng Tổ trọng án số 0, hắn nhất định phải có chủ kiến của mình!

"Hoa Cục trưởng, thời gian không chờ người, lập tức chuẩn bị ba đầu dây thừng, nếu không có thì dùng đai lưng, nhất định phải cứu được người lên!"

Hoa Ngọc Bân đáp: "Lập tức chuẩn bị!"

Rất nhanh, một cảnh quan tìm thấy hai sợi dây thừng từ trên xe, tuy nhiên chiều dài hơi ngắn, chỉ khoảng bốn mét, thế là mấy chục nhân viên cảnh sát bắt đầu tháo tháo thắt lưng.

"A! Các anh muốn làm gì?"

"Trời ạ! Cảnh sát vậy mà cũng dám làm chuyện như thế trước mắt hơn nghìn người!"

"Tôi nói chứ đồng chí cảnh sát, loại người kia không đáng chết sao? Nếu như đáng chết, vì sao pháp luật có thể phán hắn tử hình, còn nhân dân thì lại không? Rốt cuộc pháp luật đại biểu cho quần chúng nhân dân hay đại biểu cho các anh?" Một lão nhân tuổi quá giáp tuần, mái tóc tuyết trắng lẩm bẩm nói.

Vu Kiện đứng cách ông lão không xa, nghe xong liền im lặng, tình huống hiện tại xác thực đã không còn là buổi hành quyết của Nhà Thiết Kế Tử Vong, mà là dân chúng xung quanh đang thẩm phán. Quyền lợi của cảnh sát được nhân dân ban cho, như vậy nhân dân có quyền xét xử những người này?

Bé trai chừng mười tuổi ở bên cạnh lập tức kéo kéo quần áo ông lão, nói: "Gia gia, gia gia, bọn họ sẽ không dừng tay, nhưng điều đó không quan trọng, Nhà Thiết Kế Tử Vong dám làm như thế, đương nhiên vì không sợ có người tới quấy rối, những tên bại hoại kia nhất định phải nhận lấy trừng phạt!"

Vu Kiện nghe xong, càng thêm mộng bức.

Từng có lúc, tiểu hài tử nhìn thấy cảnh sát đều muốn kêu một tiếng, chú cảnh sát tốt.

Dưới con mắt bọn nhỏ, cảnh sát luôn là siêu anh hùng, rất nhiều đứa thường ấp ủ một giấc mơ trở thành cảnh sát!

Nhưng bây giờ, bởi vì sự tồn tại của Nhà Thiết Kế Tử Vong mà hết thảy đều bắt đầu thay đổi.

Hắn thừa nhận, cả cái hệ thống cảnh sát nhiều người như vậy, không có khả năng mỗi người đều là cảnh sát tốt, sẽ luôn tồn tại một vài trường hợp giác ngộ thấp, phạm sai lầm, nhưng số lượng ít ỏi này lại bị lấy ra quay chương trình Livestream Tử Vong, điều đó sẽ làm sai lệch tư tưởng của quần chúng.

Nghĩ tới đây, Vu Kiện hít sâu một hơi.

Nhất định phải bắt lấy Nhà Thiết Kế Tử Vong, nhất định phải khôi phục trật tự bình thường, không thì mọi chuyện sẽ rối loạn.

Không quy củ, không thành phạm vi!

Hắn là đội trưởng của Tổ trọng án số 0, hắn nhất định phải bảo đảm đầu óc và tư duy thanh tỉnh!

Vu Kiện cắn răng, quan sát bốn phía xung quanh đầm lầy. Phía Tây đầm có mấy cây đại thụ che trời, ánh mắt hắn đi đi về về lần nữa, trong lòng đã vẽ ra kế hoạch.

"Hoa Cục trưởng, lưu một bộ phận phụ trách công tác cứu hộ, những nhân viên còn lại triển khai lùng bắt dọc theo đầm lầy, Nhà Thiết Kế Tử Vong hẳn đang ở quanh đây! Ngoài ra, lệnh cho đội bắn tỉa chuẩn bị, rò tìm và phá hủy tất cả các thiết bị điện tử gần hiện trường, tôi muốn khiến Nhà Thiết Kế Tử Vong vừa câm, vừa điếc, vừa mù!"

"Lâm Cửu Nguyệt, cô mau chóng kiểm tra những tín hiệu xung quanh, tận khả năng chặn đường hoặc truy tung! Tìm ra Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

"Tôi đang làm rồi!" Lâm Cửu Nguyệt cầm laptop, ngón tay thon dài linh xảo gõ nhập các nút lệnh.

"Đồ Tội, anh mang Từ Đào, Phục Cường, lão Triệu, tiến hành điều tra bốn phía xung quanh đầm lầy!"

"Lão Hoàng, Khả Tâm, hai người phụ trách giữ trật tự hiện trường!"

Các thành viên nhanh nhẹn lĩnh mệnh rời đi, phần phật, nhân số giảm đi hơn phân nửa, điều này khiến nhóm dân chúng không rõ nội tình đằng sau nhao nhao lo lắng.

"Bọn họ đi đâu vậy? Muốn bắt Nhà Thiết Kế Tử Vong sao?"

"Các huynh đệ, chúng ta cần phải bảo vệ Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Đang lúc mọi người vô cùng lo lắng, một tiếng súng trầm muộn bỗng vang lên từ đằng xa.

Tiếp lấy phịch một tiếng, chiếc hộp sắt cách bọn Tô Văn Thông không xa bị bắn trúng, thủng thành lỗ, chìm sâu trong nước.

"Phanh!"

"Phanh!"

"Phanh!"

Các thiết bị điện tử ẩn nấp trên bãi cỏ cũng bị đánh rớt từng cái.

Hình ảnh phòng livestream chỉ hơi lắc lư mấy lần nhưng vẫn duy trì đường truyền như cũ.

Giờ phút này, thần kinh Tô Văn Thông hoàn toàn kéo căng, âm thanh súng ngắm nghe rất rõ, với lại mấy phát đạn cứ gào thét xung quanh, khiến ba người bọn họ sinh lòng kinh hãi, sợ vỡ mật.

"Rốt cuộc các anh đang làm gì? Đã nghĩ ra biện pháp chưa? Chúng tôi phải thế nào đây?"

"Nhanh tới cứu chúng tôi, thời gian sắp đến!"

Trong lòng Dụ Hoa vô cùng sụp đổ: "CMN, cảnh sát các anh làm ăn sao vậy? Chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn tôi bị thiêu chết? Đám phế vật các anh, nhanh nhảy xuống cứu tôi!"

Vu Kiện cầm lấy loa hô lớn: "Chúng tôi sẽ ném dây qua, các anh phải bắt được dây thừng, chúng tôi đem người kéo lên, nghe rõ chưa?"

Vu Kiện vừa hô vừa chỉ huy, cảnh sát bên này buộc đầu dây vào một cái còng tay nhằm gia tăng trọng lượng, thuận tiện cho việc ném xa.

Sưu!

Sưu!

Sưu!

Sợi dây cứu hộ được chế từ dây thừng và đai lưng xẹt một vòng cung hoàn mỹ trên không trung, sau đó phịch, rơi vào giữa đám người Tô Văn Thông, độ chính xác tương đối cao.

"Quá tốt rồi! Chúng ta được cứu rồi!"

"Cám, cám ơn các anh, nhanh kéo tôi lên đi!"

Đương khi ba người bọn họ nhao nhao chụp tới sợi dây thừng, bỗng nhiên "răng rắc", tựa như có đồ vật gì đó bị kéo nát, đám người không khỏi nhìn về phía thùng dầu. Chỉ thấy thùng dầu vỡ ra từ giữa, mùi xăng nồng nặc nháy mắt xông thẳng lên mũi. Ánh đèn chiếu xuống, dung dịch xăng vàng đậm cuồn cuộn chạy ra đầm lầy, rất nhanh khuếch tán trên mặt nước.

"CMN, đã đến giờ, mau kéo tôi lên bờ!"

"A a a, nhanh!"

Nhưng còn chưa đợi tất cả mọi người kịp phản ứng, bên trong thùng dầu nứt vỡ bỗng xuất hiện một ánh lửa điện chướng mắt, xì xì xì. . .

Thoáng chốc, hoa lửa bùng cháy.

Bá!

Bề mặt xăng dầu chớp mắt bốc thành ngọn hỏa diễm cao hơn mét, khói đen cuồn cuộn phía trên, khu vực xung quanh như biến thành vùng biển lửa mênh mông.

"666!"

"Sướng rồi, sướng rồi, đẹp, đẹp!"

"Nướng cặn bã đi, thêm chút hồ tiêu cùng thì là!"

"Thiêu đốt mãnh liệt lên!"

Mấy triệu người xem trong phòng livestream và nhân dân huyện Bá tại hiện trường vô cùng chấn phấn.

Trái ngược, khuôn mặt Vu Kiện lại hoàn toàn biến đen.

"Kéo! Mau đỡ người lên!"

Vu Kiện gầm thét, cảnh sát lập tức túm lấy dây thừng.

Phốc!

Ba sợi dây bị đốt đứt đoạn.

"A a a. . ."

Từng tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm truyền ra từ một vùng liệt hỏa.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch