"Như các người thấy, tuy chỉ mình Sử Hữu Thông bị trói buộc, nhưng bên ngoài phòng được vây bởi một vòng bạch tuyến, trước khi trò chơi kết thúc, bất luận kẻ nào bước ra khỏi phạm vi bạch tuyến, Sử Hữu Thông đều sẽ phải chịu một lần trừng phạt. Trừng phạt đó chính là, ngẫu nhiên dẫn bạo một cái vòng kim loại!"
Sử Hữu Thông nghe xong, lập tức khóc nấc: "Cha, mẹ, hai người tuyệt đối đừng đi ra ngoài, con còn trẻ, con không muốn tàn phế, ô ô ô. . ."
"Thông Thông đừng khóc, ba ba mụ mụ nhất định sẽ cứu con, chúng ta sẽ không vứt bỏ con!" Sắc mặt Lưu Phương Bội trắng bệch, vội vàng an ủi.
Sử Ký Tài nhìn về phía vòng trắng, cách vách tường chừng hai mét.
Dương Triếp tiếp tục nói: "Cửa thứ nhất là Trò Chơi Sám Hối, một trò chơi mà tất cả mọi người đều tham gia. Kế tiếp, tôi sẽ phát động một cuộc bỏ phiếu trực tiếp, thời gian bỏ phiếu là năm phút đồng hồ, trong năm phút này, các người có thể dùng bất cứ loại phương pháp nào như sám hối, mua thuỷ quân, .v.v. Sau năm phút, tôi sẽ đi vào phòng, dựa theo kết quả bỏ phiếu để tiến hành trừng phạt. Hình phạt trong trò chơi này có thể được gánh thay!"
Dương Triếp nói xong, lập tức ấn mở tùy chọn bỏ phiếu trực tiếp - chức năng mới ra mắt gần đây trên app livestream. Điền thông tin xong, Dương Triếp liền gửi đến bên trong phòng phát sóng.
Bạn hi vọng kết cục của ván đầu tiên - Trò Chơi Sám Hối là:
A: Biết sai có thể thay đổi là điều tuyệt vời nhất, đương nhiên lựa chọn tha thứ.
B: Không thể tha thứ, dẫn nổ một cái kim loại vòng để trừng trị.
Cuộc bỏ phiếu vừa phát hành, thời gian cũng bắt đầu đếm ngược.
Sử Ký Tài quan sát các lựa chọn, hai đầu gối trực tiếp quỳ xuống đất, trong lòng hắn hiểu rất rõ, biện pháp duy nhất bây giờ chỉ có thể là sám hối, trừ cách đó ra bất luận hành vi cử chỉ gì đều có thể chọc giận cư dân mạng, nếu không tên trò chơi này đã chẳng gọi là Trò Chơi Sám Hối.
Thấy hắn quỳ, Lưu Phương Bội và Sử Hữu Thông cũng vội vàng quỳ xuống.
"Thật xin lỗi! Tôi, Sử Ký Tài, ở chỗ này hướng mọi người dập đầu, đều là do tôi không biết dạy con, để nó xông ra ngoài gây nên đại họa, tôi biết tội của nó không thể tha thứ, cho nên sau khi trò chơi kết thúc, nhất định sẽ tự mình đưa nó đến cục cảnh sát, để nó tiếp nhận sự thẩm phán công chính của pháp luật! Ngoài ra, Sử Ký Tài tôi sẽ quyên góp toàn bộ tài sản ra làm từ thiện, dùng quãng đời còn lại để đền bù lỗi lầm của gia đình, cầu xin mọi người giơ cao đánh khẽ, trước mặt mọi người tôi xin được dập đầu!"
Phanh phanh phanh! ! !
Lưu Phương Bội ở một bên cũng khóc không thành tiếng, quỳ trên mặt đất, dập đầu như giã tỏi.
"Xin mọi người thương xót, tôi chỉ có một đứa con trai như vậy, cho dù tử hình cũng sẽ cho nó đi tự thú để được chết toàn thây, ô ô ô. . ."
Sử Hữu Thông chẳng ngốc, lúc này nhất định phải dùng sức sám hối, lấy ra thành ý của mình, mặc kệ như thế nào, trước hồ lộng sau lại nói.
Nghĩ đến đây, Sử Hữu Thông trực tiếp tay năm tay mười, vả bôm bốp vào mặt.
"Tôi đáng chết! Tôi hỗn đản! Tôi chính là súc sinh! Ca ca, tỷ tỷ, thúc thúc, a di, vô cùng xin lỗi, là tôi tổn thương mọi người, làm cho tất cả thất vọng, a a a. . ."
Sử Hữu Thông vừa dứt lời liền đột ngột tự tát điên cuồng, khóe miệng rỉ máu, lệ rơi đầy mặt tiếp tục kêu rên: "Tôi không cầu mọi người tha thứ, chỉ cầu mọi ngươi tiếp nhận lời xin lỗi của tôi, thật xin lỗi, tôi sai rồi! Oa oa oa. . ."
Một nhà ba người, cảm xúc bi thương, tiếng khóc rung trời.
"Lão tử không ăn nổi bộ dạng này của mày, mày đi mà sám hối với những người đã khuất, lão tử đương nhiên sẽ chọn B!"
"Tôi chắc chắn sẽ lựa chọn B, không sợ sáu cái oan hồn kia buổi tối tới tìm đến cửa tính sổ mất!"
"Thật ra tôi là một người dễ mềm lòng, nhưng nhìn bọn họ ba miệng sám hối, sao cảm giác giống như đang biểu diễn thế nhỉ?"
"Ôi ôi ôi, nổ một cái cũng đâu có chết, nhất định phải chọn B!"
"Ai, nhìn cũng rất đáng thương, thế nhưng ngẫm lại ba đứa trẻ tử vong ngày hôm qua, chết quá thảm, một đứa còn bị cắt cụt chân tay trong bệnh viện, mày mẹ nó chỉ nổ đoạn một chân mà còn có mặt mũi cầu xin tha thứ? Tao CMN!"
Tuyến nhân số hiện tại của phòng livestream đã đột phá 1 triệu, cư dân mạng nhao nhao bỏ phiếu.
Bỏ phiếu bắt đầu.
Ba mươi giây sau:
A: 112 phiếu
B: 109238 phiếu
Hoàn toàn là tiết tấu thiên về một bên, kết cục đã được định sẵn.
Giờ khắc này, Tổ trọng án số 0.
Lâm Cửu Nguyệt đánh cắp một tấm Thẻ Hiệp Trợ Tử Vong, chiếu lên màn hình lớn.
"Đây là do một người trong số đó screenshot để lưu lại!"
(Lời editor: Screenshot = chụp màn hình)
Vu Kiện đọc kỹ từng chữ, ánh mắt lóe lên một đạo tinh quang.
Không thể phủ nhận, lần này Nhà Thiết Kế Tử Vong đánh bọn họ trở tay không kịp, nhưng Vu Kiện biết hiện tại cơ hội của tổ trọng án đã tới!
Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh sẽ chết dưới sự phách lối của bản thân.
Đừng cho là tôi không biết anh tính toán gì!
Anh muốn lẫn vào năm ngàn tên Nhà Thiết Kế Tử Vong để bỏ trốn mất dạng sau khi livestream kết thúc sao?
Nằm mơ!
Tôi sẽ không để anh đạt được điều đó, tôi nhất định sẽ bắt được anh bằng mọi giá!
Ánh mắt Vu Kiện băng lãnh, tràn đầy tinh thần chiến đấu.
Các mệnh lệch ngay lập tức được ban hành.
"Phục Cường, nhanh chóng liên hệ với những đồn cảnh sát xung quanh khu nghỉ phép, cảnh lực có bao nhiêu thì điều ra bấy nhiêu, phong tỏa biệt thự Vân Đỉnh! Không được để bất cứ ai rời đi!"
"Vâng!"
"Triệu Thiên Lâm, lập tức liên hệ với cảnh sát không quân, điều động tất cả cơ sở vật chất, nếu không thể đột kích từ dưới mặt đất thì đánh xuống từ trên!"
"Vâng!"
"Hoàng Bắc Khoa, lập tức liên hệ đội cảnh sát vũ trang, toàn lực tăng viện!"
"Vâng!"
Ba người lĩnh mệnh rời đi.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ tổ trọng án ngập tràn ý chí sục sôi.
Dù sao so với lần livestream ở cổ mộ trước, lần này bọn họ đã xác định được địa điểm phát sóng rõ ràng, nếu như thế còn chẳng thể bắt được Nhà Thiết Kế Tử Vong thì đành chịu!
Biểu cảm trên mặt Hàn Khả Tâm vẫn bất biến, tinh xảo như đá, trong đầu đang không ngừng chải vuốt lại toàn bộ vụ án.
Dưới cái nhìn của cô, năm ngàn tên Nhà Thiết Kế Tử Vong vây chiếm biệt thự Vân Đỉnh, quy mô hùng vĩ, tràng diện rung động. Nếu Nhà Thiết Kế Tử Vong thừa cơ lẫn vào trong đám người thì xác thực rất khó phân biệt. Tuy nhiên, cô luôn cảm thấy phương pháp đó dường như chưa phải đặc biệt hoàn mỹ, không giống với phong cách của Nhà Thiết Kế Tử Vong.
Không phải như vậy, còn có thể như thế nào?
Chẳng lẽ điều khiển từ xa? Nhà Thiết Kế Tử Vong vốn đã rời đi?
Không đúng!
Hắn từng nói qua, sau năm phút sẽ đi vào phòng, vậy chứng minh hắn đúng là đang ở trong biệt thự!
Chẳng lẽ hắn thật sự chuẩn bị lẫn vào đám người sau khi livestream kết thúc?
Vu Kiện thấy Hàn Khả Tâm nhíu mày, khuôn mặt suy tư, liền đi tới nói: "Khả Tâm, hiện trường rất nguy hiểm, cô đừng đi, lưu lại đây, có tình huống gì thì thông báo cho tôi."
Hàn Khả Tâm gật đầu, nhưng không nói thêm, suy nghĩ của cô khá cố chấp, từ đầu đến cuối đều cảm thấy trong này có vấn đề nhưng lại chẳng thể tìm ra được đáp án.
...
Lời editor: Đợt này ốm nặng quá nên mình không giữ được tiến độ, mong mọi người thông cảm nhé. :(