Sử Ký Tài ngồi trong phòng khách đốt điếu thuốc, miệng phun ra từng vòng khói trắng.
"Trước mắt, có thể thấy tình hình trên internet khá yên tĩnh, tất cả mọi người đều cho rằng Đỗ Dương là người gây ra tai nạn, Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng chưa công bố Thông Thông là hung thủ thật sự. Đối với chúng ta mà nói, đây là chuyện tốt, chỉ cần ngày mai Nhà Thiết Kế Tử Vong không thể đem người rời khỏi biệt thự, như vậy thời gian vừa tới, tôi nghĩ chúng ta sẽ an toàn!"
Lưu Phương Bội đã lau khô nước mắt, đồng tử xoay tròn, đáp: "Việc này đơn giản, cứ thuê nhiều bảo tiêu một chút, xiết chặt vòng vây, tôi không tin Nhà Thiết Kế Tử Vong có thể có ba đầu sáu tay?"
"Đúng, tìm một trăm người, không không không, một ngàn người, vây chặt khu nhà như nêm cối, con muốn xem xem hắn làm sao tới bắt chúng ta!" Sử Hữu Thông hừ lạnh.
Sử Ký Tài gật nhẹ đầu, đám lưu manh vô lại bên ngoài còn rất nhiều, một hai triệu đối với hắn mà nói, ném ra đều không cần nháy mắt.
Rất nhanh, nhóm tay chân thứ nhất được Sử gia thuê tới nhanh chóng tiến vào biệt thự Vân Đỉnh, bắt đầu tuần tra bốn phía.
Dưới tàng cây hòe cổ xa xa, Dương Triếp cầm thiết bị nhìn đêm bằng hồng ngoại công suất cao quan sát tình hình, khóe miệng xuất hiện tia cười lạnh thật sâu.
Tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn.
Sở dĩ chưa công bố trên internet là bởi vì không muốn cảnh sát tới quấy rầy quá sớm. Các người nghĩ xiết chặt vòng vây thì tôi sẽ không có biện pháp sao? Ngây thơ!
Đương nhiên, cách đơn giản nhất chính là trực tiếp dịch chuyển mục tiêu đến với tràng cảnh, nhưng nếu đơn giản như thế sẽ không có logic đối với gia đình Sử Ký Tài. Cảm giác phát hiện nơi mình sống mấy chục năm hóa ra lại là một thế giới huyền huyễn, vậy liền sụp đổ cỡ nào!
Cho nên, nhất định phải đánh trống khua chiêng mang người đi.
Tạo dựng cơ sở tại quần chúng lâu như vậy, cũng nên đến thời điểm kiểm nghiệm rồi!
Điều đáng nói là kể từ khi Dương Triếp sử dụng bộ da hóa trang Trapper và Freddy, những chiếc mặt nạ tương tự cũng được đem bán và trở thành mặt hàng hot trên internet. Ngoại ô thành phố Thượng Hải có một khu nhà xưởng chế tác, sản phẩm thường là những chiếc mặt nạ nhựa vẽ hoa văn đơn giản, giá khoảng mười khối một cái.
Đêm khuya.
Lão Lý đi ra từ bên trong nhà xưởng, châm điếu thuốc, thả lỏng gân cốt đôi chút.
Đang lúc phì phèo, phía xa xa chợt xuất hiện một bóng dáng cao lớn.
Lão Lý hơi nheo mắt.
"Ai vậy?"
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi muốn đặt trước một lô hàng mặt nạ tử vong, cùng loại với cái trên mặt."
"Má ơi!" Thuốc lá trên tay Lão Lý trực tiếp rơi xuống đất. Tuy mỗi ngày đều làm mặt nạ Freddy, nhưng giờ đột nhiên nhìn thấy bản gốc, nhất là những chỗ mấp mô trên mặt dường như còn đang chảy máu, cả người hắn liền lập tức xuất mồ hôi lạnh, không cần phải hoài nghi, đây tuyệt đối chính là Thánh A La!
Lão Lý nuốt nước miếng, sợ thì sợ thật, nhưng hắn biết Nhà Thiết Kế Tử Vong chỉ giết người có tội. Bản thân hắn không làm việc gì trái với lương tâm, cũng không sợ quỷ tới gọi cửa, cho nên rất nhanh trấn định lại, nhớ tới lời Nhà Thiết Kế.
"Ngài vừa mới nói muốn đặt trước một lô mặt nạ?"
"Năm nghìn cái, đây là 50 ngàn khối, có thể giao trước sáu giờ chiều mai không?"
Lão Lý bỗng nghiêm mặt, đáp: "Mặc dù là người làm ăn nhưng tôi cũng có một bầu nhiệt huyết. Những lần ngài thẩm phán tội phạm trước đây tôi đều xem qua, rất xả giận, xã hội cần dạng người chính nghĩa như ngài. Năm nghìn cái mặt nạ, tôi sẽ không lấy một phân tiền, coi như tài trợ cho ngài, sáu giờ chiều ngày mai, xin hãy nói cho tôi biết địa điểm giao hàng, cam đoan hoàn thành!"
"Lúc đó sẽ có người tới lấy, chuyện này tôi hi vọng ông không nói với ai!" Dứt lời, Dương Triếp đưa tiền cho Lão Lý, quay người rời đi.
Trông thấy bóng lưng đối phương dần dần dung nhập vào đêm tối, huyết dịch trên người Lão Lý bắt đầu sôi trào.
Hắn có dự cảm.
Nhà Thiết Kế Tử Vong đang chuẩn bị làm một việc lớn!
"Khai công!" Lão Lý chạy đến khu cư xá nhân viên, hét lớn.
(Lời editor: Khai công = Bắt đầu làm việc)
. . .
Đảo mắt đã đến ngày 21, dưới sự thôi động của tiền tài, biệt thự Vân Đỉnh bị vây chật như nêm cối.
Hơn một ngàn tên lưu manh trừng lớn đôi mắt, đừng nói là người, ngay cả một con ruồi cũng khó bay vào.
"Ha ha ha ha, tao nhìn mày mẹ nó làm sao mà đến!" Sử Hữu Thông đứng trước cửa sổ, nhìn dàn bảo tiêu bên ngoài, người người nhốn nháo, lòng vô cùng phấn chấn.
Tâm tình Lưu Phương Bội cũng cải thiện hơn nhiều, ngồi trên ghế sa lon, cảm giác rất an toàn.
"Chồng à, vẫn là anh có biện pháp!"
Sử Ký Tài không đáp, sắc mặt nham hiểm hung ác, những cận vệ dưới tay hắn đều mang súng, trên mái nhà còn sắp xếp ba tay bắn tỉa.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, mày mẹ nó dám đến, lão tử liền phế bỏ!"
Cơ thịt trên mặt Sử Ký Tài căng lên, sát khí nhàn nhạt.
. . .
Bận rộn cả đêm, Dương Triếp ngủ một giấc tới hừng sáng, sau khi tỉnh lại, tinh thần vô cùng phấn chấn.
Với tay cầm điện thoại đọc tin tức.
Đứa bé bị chèn nát lồng ngực trước mắt đã thoát khỏi tình trạng nguy kịch.
Việc này khiến dư luận khắp nơi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy vậy, mọi người vẫn không ngừng chú ý tới kẻ gây tai nạn; truyền thông cũng tiếp tục đưa tin, đào sâu vào mối quan hệ giữa họ Đỗ và Sử gia, nhưng trên cơ bản đều là da lông, không có gì đáng kể.
Dương Triếp tắt màn hình điện thoại, ánh mắt băng lãnh, khóe miệng xuất hiện nụ cười trêu tức. Hôm nay hắn muốn đích thân đi làm một việc, cũng là điểm cốt lõi và mấu chốt của chương trình phát sóng buổi tối.
"Chẳng mấy chốc dư luận sẽ biết được chân tướng rõ ràng, tôi muốn để các người hiểu, thế nào gọi là tự làm tự chịu!"
Gần đây thời tiết Thượng Hải bắt đầu trở nên khô nóng, bức bối như cái lồng hấp.
Đám tay chân hộ vệ chung quanh biệt thự Vân Đỉnh đều cảm thấy nóng đến lè lưỡi.
"CMN, mẹ nó nóng!"
"Đúng vậy, Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng chẳng thấy đâu, sớm đến sớm kết thúc đi!"
"Trận này hắn mà tới còn không bị dọa tiểu ra quần?"
"Ha ha ha, tôi thực sự muốn nhìn thấy dáng vẻ sợ tè ra quần đó, xem xem hắn tức giận thế nào!"
"Cả thế giới đều nói hắn trâu bò, trâu cái đầu bò, đó chỉ là vì chưa gặp được tôi thôi, gặp được, lão tử đánh gãy chân chó hắn!"
Đám người cười ha ha. Trong mắt bọn họ, Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì, bởi vì bình thường chuyện xấu bọn họ làm không thiếu, vậy nên bản năng sinh ra sự e ngại đối với Nhà Thiết Kế Tử Vong. Có e ngại, mới có hận thù!
Năm giờ chiều.
Tần Thiên cưỡi xe gắn máy phóng qua phố lớn lại ngõ nhỏ, làm công việc mà hắn không ngừng lặp đi lặp lại trong ngày hôm nay —— giao thức ăn.
Ting ting!
Tần Thiên vừa tới địa điểm, chuông điện thoại liền vang lên.
Lại có đơn mới?
Tần Thiên lập tức mở điện thoại ra, sắc mặt đông cứng, cau mày.
Thẻ Hỗ Trở Tử Vong
Người hỗ trợ: Tần Thiên
Nhiệm vụ hỗ trợ: Đến nhà máy sản xuất mặt nạ Freddy Thượng Hải nhận một trăm cái mặt nạ tử vong, đưa đến cao ốc Nghiễm An trước sáu giờ.