Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 193: Kẻ chịu tội thay

Chương 193: Kẻ chịu tội thay

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Dương Triếp lập tức ấn đọc.

Nội dung ghi, nghi can họ Đỗ, mắc chứng rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời, lúc ấy đang lái xe ra ngoài làm việc thì đột nhiên phát bệnh, gây nên thảm hoạ, hiện đã được tự do, nằm dưới sự quản chế của cảnh sát.

Rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời?

Dương Triếp hừ lạnh, một danh từ quen thuộc cỡ nào. Ở thế giới trước của hắn, những người có quyền có bối cảnh gây ra họa dường như đều mắc loại bệnh này.

(Lời editor: Hot trend à? :v)

Mắc chứng rối loạn tâm thần trên cũng đồng nghĩa với việc không sợ trời không sợ đất.

"Hi vọng các người có thể phán quyết một cách công chính công bằng, nếu không. . ." Ánh mắt Dương Triếp nháy mắt trở nên âm lãnh vô cùng.

Lúc này, vô số dân mạng đang kịch liệt thảo luận trên Weibo.

"Mặc kệ cái gì mà chứng rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời, vẫn là biến thái thôi, nhất định phải tử hình!"

"Đây tuyệt đối là tội cố ý giết người, hắn mẹ nó bị bệnh gì cũng phải chịu xử bắn!"

"Nếu như thế còn không đủ tử hình, tôi thật sự thất vọng! Một ngày nào đó tôi khả năng cũng sẽ phát bệnh, có điều kẻ bị đâm chết khẳng định không phải dân chúng vô tội!"

"Làm ơn đừng để rét lạnh nhân tâm! Hi vọng chuyện này tiếp tục được đưa tin, tôi muốn trông thấy kết quả cuối cùng!"

Dương Triếp đọc lướt qua phần bình luận, sau đó đóng máy.

Dù sao việc nghi phạm bị khống chế cũng phần nào an ủi tâm tình hắn, tiếp theo liền trông chờ vào pháp luật.

Hút thuốc xong, Dương Triếp lái xe đi ngang qua phòng trực ban, cùng Tôn Kiêu chào một tiếng, sau đó trở về nhà trọ.

Chín giờ tối, Cục Giao Thông thuộc Cục Cảnh Sát thành phố Thượng Hải sử dụng Weibo thông báo tiến triển mới nhất liên quan đến vụ tai nạn xe cộ tại trường tiểu học Thiên Ân, nói rằng họ sẽ ủy thác cho bên thứ ba tiến hành thẩm định tư pháp, kiểm tra xem liệu nghi can họ Đỗ có thật mắc chứng rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời hay không. Tiến triển vụ án sẽ liên tục được cập nhật với xã hội.

Đồng thời, cảnh sát cũng đăng lên một đoạn video tại hiện trường.

Weibo vừa ra, nhất là khi nhìn thấy đoạn camera giám sát kia, chứng kiến từng sinh mệnh đang sống sờ sờ bị đâm bay, nghiền ép, lôi kéo, lửa giận của cư dân mạng như bị giội đầy xăng, nộ khí trùng thiên!

"A! Tức chết tôi mất! Còn fu*k xem xét cái gì? Trực tiếp xử bắn mười phút!"

"Tôi luôn cảm thấy nếu tiến hành theo trình tự tư pháp, việc này sẽ từ chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không. Các anh nhìn xem kia là xe nhà ai, có phải lão Sử thành phố Thượng Hải hay không? Tôi không rõ tên họ Đỗ có quan hệ gì với Sử gia, nhưng chắc chắn chuyện này không đơn giản như vậy!"

"Nếu Nhà Thiết Kế Tử Vong xuất thủ, tôi tin nhất định có thể đòi lại công bằng!"

"Đột nhiên rất muốn gọi Nhà Thiết Kế Tử Vong ra!"

Dương Triếp đọc lướt qua phần bình luận, dưới tình huống bình thường, nếu như kẻ phạm tội tự thú, cảnh sát lại xử lý một cách công bằng công chính, hắn cũng chẳng muốn ra tay, dù sao tội ác trên thế gian quá nhiều, đâu có khả năng chuyện gì hắn cũng quản được. Đương nhiên, nếu tiền đề biến mất, vậy mọi sự đều có thể phát sinh.

Nhưng luật pháp luôn bao gồm rất nhiều thủ tục.

Từ khi bị bắt đến khi kết án phải mất ít nhất hai tháng, vì các vụ việc hình sự nói chung thường trải qua ba giai đoạn: giai đoạn điều tra (Cơ Quan Cảnh Sát), giai đoạn thẩm tra và khởi tố (Viện Kiểm Sát Nhân Dân), cuối cùng là giai đoạn xét xử (Toà Án Nhân Dân). Mỗi giai đoạn đều có thời gian khác nhau, từ vài tuần đến vài tháng.

Nói cách khác, vụ án này khả năng sẽ không được xét xử trong vòng một năm.

Sau khi tắt phần bình luận, Dương Triếp ấn mở video.

Góc độ quay là từ phía sau bên trái chiếc Roll-Royces. Có thể nhìn thấy tốc độ xe rất nhanh, tuy nhiên bởi vì cửa sổ dán màng đen nên camera chỉ bắt được hình ảnh phương tiện, không thấy rõ trạng thái lúc ấy của tài xế.

Dương Triếp xem hết video, lại đốt thêm điếu thuốc.

Thời điểm đang lướt web, một bài post Weibo vô tình dẫn tới sự chú ý của hắn.

Người đăng tên Học Sinh Lười Biếng Ngây Thơ, nội dung là một tấm hình - ảnh chụp mặt trước chiếc xe gây họa, thuyết minh kèm theo ghi: Lúc xảy ra chuyện, hung thủ dường như đang cười.

Dương Triếp lập tức ấn mở, hình ảnh không rõ lắm, nhưng người ngồi bên trong có vẻ đúng là đang cười.

Tuy nhiên đây không phải trọng điểm, ánh mắt lạnh lùng của Dương Triếp bỗng nhiên thu lại, lập tức tìm kiếm ảnh chụp nghi can họ Đỗ.

CMN!

Không phải cùng một người!

Tên họ Đỗ này đang giúp kẻ khác gánh tội!

Mặt hai người rất giống nhau, dáng dấp cũng tương đương, lại thêm khoảng cách ảnh chụp từ xa, chất lượng mờ ảo, cho nên ngay chính người chụp cũng không phát hiện ra. Nhưng trên cổ họ Đỗ kia có một nốt ruồi, người gây họa thì lại không có!

Dương Triếp lập tức xem đi xem lại tấm hình do ID Học Sinh Lười Biếng Ngây Thơ đăng, thời điểm chuẩn bị xác nhận thì Weibo đột nhiên biến mất!

Dương Triếp đặt di động xuống, khứu giác bén nhạy nói cho hắn biết, con mồi đã xuất hiện.

"Tốt lắm, xem ra không cần phải chờ một năm rưỡi tuyên án, cảnh sát các người tiếp tục làm trắc nghiệm tâm lý cho tên họ Đỗ đi, còn tôi sẽ phát sóng!" Ánh mắt Dương Triếp như đao, tràn đầy sát khí, hắn đã có chút chờ không kịp, vô cùng háo hức muốn được cùng mục tiêu livestream thực hiện trò chơi tử vong. Hắn phải thiết kế một cái thật tốt mới được.

"Ôi ôi, hung thủ nhất định sẽ rất hối hận vì sao không đến Cục cảnh sát đầu thú!" Đồng tử Dương Triếp toát ra vẻ ngoan lệ sắc bén.

Cùng thời điểm, trong căn phòng trọ nào đó.

Một thanh niên thể trạng gầy yếu đang để trần, đứng trước hắn là bốn tên đại hán mặc áo đen.

"Đại ca, tôi đã xóa Weibo rồi."

"Ảnh chụp trong điện thoại đâu? Xóa đi!" Một nam tử áo đen lạnh lùng nói.

Thế là thanh niên gầy gò mở di động ra, trực tiếp xóa bỏ hình ảnh trước mặt đám người.

"Còn cái nào khác không?" Nam tử áo đen lạnh lùng hỏi.

"Thật sự không có!"

Lúc này, nam tử áo đen mới lên tiếng, giọng đầy vẻ giáo dục: "Cậu trai trẻ, đừng cả ngày không việc gì lại lên mạng tóc rối bới đồ vật, hành vi của cậu rất dễ gây họa cho người khác. Kẻ mắc bệnh tâm thần, bản thân đã khác biệt, có thể dùng tiêu chuẩn của người thường để đánh giá sao? Hắn cười nhưng không phải thật sự cười, hiểu chưa?"

"Đại ca, tôi hiểu rồi, nhìn hắn như đang cười, trên thực tế nội tâm lại vô cùng bi thương và kinh hoảng, ý anh là vậy?"

Nam tử áo đen hài lòng gật gật đầu: "Hiểu được thì tốt, đây là một vạn khối, biết vì sao cho cậu không?"

"Phí bịt miệng?"

Nam tử áo đen ha ha cười lớn: "Cho cậu nói lại. Vì sao cơ?"

"Trẻ nhỏ dễ dạy?"

"Đúng đúng đúng, cậu là người hiểu chuyện, tôi cũng không muốn nói nhiều, tự cậu biết nên làm thế nào!" Nam tử áo đen ném tiền lại rồi dẫn người rời đi.

Bốn người vừa khuất tầm mắt, nam thanh niên ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến, hắn ở nhà đăng Weibo lại dẫn dụ tới bốn vị đại hán, cũng may hữu kinh vô hiểm, còn tưởng là khó giữ hoa cúc.

CMN!

Thanh niên vừa mắng xong, ngoài cửa lại vang lên tiếng đập cửa.

Phanh phanh phanh! ! !

...

Lời editor:

1) Hữu Kinh Vô hiểm: gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm.

2) Rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời, hay Acute and Transient Psychotic Disorders (ATPD); là một hội chứng loạn thần thường được gọi với cái tên “Cơn hoang tưởng cấp”. Đặc điểm của bệnh là rối loạn tư duy và tri giác dẫn đến xa rời thực tế - triệu chứng diễn ra trong một thời gian ngắn, thoái lui nhanh, xuất hiện khi phải chịu áp lực lớn; lưu ý, không ảnh hưởng đến nhân cách.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch