Sau khi Trương Quỳnh Vân rời khỏi, Dương Triếp tiếp tục nghe nhạc.
Nửa đêm, những hạt mưa tí tách tí tách lại đến.
Mưa đập vào song cửa.
Âm thanh mười phần bình yên.
Dương Triếp nằm trên ghế sa lon trong phòng an ninh, hài lòng ngủ thiếp đi.
Một giấc ngủ tới hừng sáng, bên ngoài truyền đến từng trận bước chân nhỏ vụn cùng âm thanh trò chuyện.
"Xuỵt xuỵt, nói nhỏ thôi, Dương ca hình như đang ngủ thiếp đi, đừng đánh thức anh ấy."
"Nhất định là tối qua trực ban quá mệt mỏi, thật đau lòng Dương ca!"
"Tối hôm qua tôi còn muốn lấy cho Dương ca chút đồ ăn khuya, kết quả xem hết livestream liền không dám xuống lầu, ô ô ô. . ."
Mấy cô gái nhỏ giọng trò chuyện, tiếng bước chân dần dần biến mất.
Dương Triếp trong lòng im lặng, vì vậy tiếp tục giả vờ ngủ, sau khi nhóm người đi xa mới ngồi xuống từ trên ghế salon, duỗi lưng một cái.
Bên ngoài trời đã tạnh, qua một đêm được nước mưa cọ rửa, cả thế gian đều trở nên nhẹ nhàng, khoan khoái hơn bao giờ hết.
Dương Triếp ngẩng đầu nhìn thời gian, đúng bảy giờ, đoán chừng còn nửa tiếng nữa Tôn Kiêu mới tới, thế là cầm điện thoại di động lên, mở ra.
Sau một đêm lên men, thông báo trên màn hình thu vào mười mấy đầu tin tức hot, tất cả đều không ngoại lệ, toàn bộ liên quan tới Livestream Tử Vong.
Thời điểm đang đọc tin tức, một cỗ Audi màu trắng chậm rãi lái tới, dừng ở trước cửa tiểu khu.
Người bước xuống xe là một cô gái phong tình vạn chủng, quản lý toàn nhà Phong Cảnh Thủy Ngạn, Vương Nhược San.
Vẫn váy đỏ sa mỏng như cũ, trang dung tinh xảo.
Khác với phụ nữ bình thường, Vương Nhược San mang đến cho người ngoài loại cảm giác nóng bỏng và quyến rũ.
Dương Triếp thấy cô trực tiếp tiến tới phòng an ninh, liền biết là tìm mình, tuy nhiên đến vì chuyện gì thì hắn cũng không rõ.
Khác với lần đầu tiên chính thức gặp mặt, Vương Nhược San nở một nụ cười hiền hoà hơn:
"Tối hôm qua trực ban vất vả rồi!"
Dương Triếp nhìn cô, có cảm giác gặp phải sói ba mươi hổ bốn mươi, đối phương như muốn bổ nhào vào mình.
"Khụ khụ. . . Cô sẽ không đến chỉ vì thăm hỏi tôi đấy chứ?"
Vương Nhược San khanh khách cười: "Đương nhiên, tôi chuẩn bị thăng chức cho anh!"
Dương Triếp nhíu mày, bảo vệ chung cư, còn có thể thăng cái gì chức?
Thấy đối phương một mặt nghi vấn, Vương Nhược San nói: "Tôi chuẩn bị tuyển thêm một người nữa, về sau anh cũng không cần trực, làm đội trưởng bảo an. Tôi sẽ trang bị cho anh một chiếc xe hơi. Tài sản trên tay tôi tổng cộng gồm bốn cái chung cư, ba cái còn lại đều ở chung quanh đây. Anh nếu không có việc gì cứ vòng vòng quanh những khu vực đó là được, chỉ đạo cấp dưới công tác, tiền lương một tháng 6000, tiền xăng được hoàn trả. Thế nào?"
"Trị an ở ba cái chung cư kia đều không tốt?"
Vương Nhược San cười cười đáp: "Đúng vậy, từ khi anh đến đây, chất lượng trị an tốt hơn rất nhiều, kết quả mấy chủ nhà ở ba cái cư xá kia đều liên tục khiếu nại, nói dựa vào cái gì mà phân cho Phong Cảnh Thủy Ngạn một bảo vệ vừa đẹp trai vừa có năng lực như thế? Sao không an bài cho bọn họ? Ý kiến rất lớn, hi vọng anh đáp ứng, coi như tỷ tỷ cầu xin. . ."
Dương Triếp xạm mặt lại, mình từ bao giờ lại trở thành người dẫn đầu trong ngành bảo an vậy!
"Ba chung cư kia ở đâu?"
"Mặt phía bắc vườn hoa Kỳ Vân, Phượng Hoàng Cảnh Uyển và phía đông Thanh Hòa Hồng Cầu. Khoảng cách giữa các nơi tầm hai, ba cây số. Anh thấy sao?"
Dương Triếp hơi hơi suy nghĩ, có một cái thân phận, còn không cần trực ban, đối với hắn là sự che giấu rất tốt, cho nên sau khi đơn giản suy tư, Dương Triếp nhẹ gật đầu:
"Để tôi thử một chút, nếu không được, tôi sẽ trở lại vị trí trước."
Vương Nhược San nheo đôi mắt đẹp đáp: "Nữ nhân không thể nói không cần, nam nhân không thể nói không được!"
". . ."
Dương Triếp xạm mặt. Vương Nhược San giống như một lão bằng hữu, nhiệt tình như lửa, vóc người lại đẹp, đàn ông thật đúng là không thể chịu nổi.
"Được rồi, để tôi đưa anh về, cứ nghỉ ngơi thật tốt một ngày đi. Sắp xếp xong xuôi, tôi sẽ gọi cho anh."
Dương Triếp lên tiếng cự tuyệt: "Không cần đâu, tôi tự bắt xe. Cô cứ tiếp tục công việc, sau khi Tôn Kiêu tới tôi sẽ rời đi!"
Vương Nhược San đã duyệt qua vô số người, quan sát ánh mắt của Dương Triếp liền biết hắn đã quyết.
"Vậy được, tôi sẽ sớm liên lạc!"
Đến như lửa, đi như gió, Vương Nhược San lái xe rời khỏi chung cư.
Dương Triếp khẽ lắc đầu, thân phận bảo vệ đối với hẳn chỉ là một loại che giấu, không nghĩ tới làm chưa đến một tháng liền được thăng chức tăng lương?!
Mấy phút đồng hồ sau, Tô Hề đeo cặp sách cùng Trương Quỳnh Vân đi ra từ bên trong cư xá. Sự xuất hiện đồng thời của hai người tạo nên một phong cảnh xinh đẹp hài hòa.
Tô Hề đẩy cửa tiến vào, chu cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm nói: "Tối hôm qua, lúc đầu muốn tới thăm anh, kết quả xem hết Livestream Tử Vong, dọa em không dám ra ngoài, ô ô. . ."
Dương Triếp cười nhạt: "Trẻ em thì ít coi mấy thứ livestream huyết tinh bạo lực thôi!"
"Hì hì, bình luận hộ thể, còn tốt chán. Đúng rồi, tối qua anh có xem không? Nhà Thiết Kế Tử Vong làm quá đẹp rồi!"
Trương Quỳnh Vân ở một bên chỉ hơi hơi cười cười ưu nhã.
Lúc này một chiếc Audi màu đen lái tới, Dương Triếp liếc nhìn rồi đáp: "Tốt, thời gian không còn sớm, nhanh đi học đi!"
"A, vậy cho anh cái này nè!" Tô Hề lấy một hộp cơm từ trong túi xách ra, sau đó thần thần bí bí đến trước mặt Dương Triếp, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng bảo: "Lần này là mẹ em làm, cam đoan ăn ngon, anh có lộc ăn rồi đó!"
Dương Triếp không khỏi đưa mắt về phía Trương Quỳnh Vân.
Trên mặt Trương Quỳnh Vân nổi lên một tia đỏ ửng, nguyên bản ưu nhã lại trở nên có chút xấu hổ co rụt.
Dương Triếp bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, giống như vừa mới đây chỉ là tùy ý nhìn thoáng qua.
Sau khi Tô Hề và Trương Quỳnh Vân lên xe rời đi, Dương Triếp liền thở dài.
Hắn không hiểu phụ nữ, nhưng hắn hiểu lòng người.
Rất rõ ràng, từ đêm qua, hắn đã nhận thấy những gợn sóng trong lòng Trương Quỳnh Vân.
Bây giờ xem chừng việc Vương Nhược San cho hắn một công tác mới lại vừa đúng thời điểm. Hắn cần phải rời khỏi nơi này.
Đương nhiên không phải là hắn lãnh cảm, mà bản thân Dương Triếp rất thận trọng đối với nữ nhân. Hắn cũng không phải mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết, vừa nhìn thấy phụ nữ liền nhấc chân không nổi.