Tất cả mọi người đều há hốc miệng, nghênh đón cái tát vang dội của Nhà Thiết Kế Tử Vong.
Hàn Khả Tâm một lần nữa bị triệt để rung động, trước đó cô từng đắn đo cân nhắc về rất nhiều loại bẫy rập khác nhau, nhưng tuyệt đối chưa bao giờ ngờ tới đạo cụ trong phòng lại trở thành điểm mấu chốt để giải quyết vấn đề. Cô rất muốn lớn tiếng hỏi, Nhà Thiết Kế Tử Vong, còn cái gì mà anh không làm được nữa sao?
Thời khắc này, nội tâm Vu Kiện cũng dậy sóng mãnh liệt.
Hắn đang nghĩ, kỳ thật không cần biết trí thông minh của Nhà Thiết Kế Tử Vong cao bao nhiêu, chỉ cần cao hơn một chút liền có thể đùa chết người khác rồi!
Mỗi một trò chơi tử vong, hoặc nhiều hoặc ít, đều thể hiện trí tuệ siêu việt con người. Chẳng cần nhiều, một chút như vậy đã đủ đáng sợ đến cực điểm.
"Ai, tôi cũng nghĩ qua về gương nhưng chưa hề tính sâu hơn. Bài này của Nhà Thiết Kế Tử Vong quá không theo lẽ thường!"
"Tâm phục khẩu phục! Nếu streamer mà làm giáo viên, học sinh của anh ta chắc chắn sẽ rất lợi hại. Đúng rồi, mọi người nói xem, nghề nghiệp trong sinh hoạt hằng ngày của Nhà Thiết Kế là gì?"
"Mỗi trò chơi đều được chế tác vô cùng tinh xảo và cẩn thận, điển hình tư duy của nhà khoa học. Tôi cảm thấy khả năng là kỹ sư!"
"Nếu kỹ sư thì hẳn là kỹ sư phần mềm. Dù sao kỹ thuật máy tính của anh ta cũng rất cao siêu!"
Suy đoán tùy ý của mấy người ngược lại khiến Vu Kiện nhớ tới một việc.
Trước đây, do nắm giữ quá ít thông tin về Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn một mực không thể khắc họa hoàn chỉnh hồ sơ tội phạm. Hiện tại cũng nên thử một lần.
Đang nghĩ ngợi, bên trong phòng livestream bỗng truyền đến tiếng "bộp" trầm đục.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Giang Lân đã đem đèn bàn hung hăng quẳng xuống đất, căn phòng lập tức tối đen như mực.
Lồng ngực Giang Lân chập trùng lên xuống giữa bóng đêm. Hắn hận thấu xương Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn vô cùng khát vọng bắt gọn đối phương trong tay, đến lúc đó, nhất định phải dùng một trăm loại biện pháp tra tấn trả đủ!
Giang Lân lần theo ánh sáng đếm ngược màu đỏ, gõ mật mã 0609 vào cửa.
Răng rắc!
Cửa mở.
Giang Lân kéo cửa ra, là một căn phòng phi thường sáng tỏ.
Nhìn cảnh vật trước mắt, tâm tình hắn tiếp tục trào dâng cơn tức giận! Ánh sáng của gian thứ hai biến thành đèn bàn, vì cái gì lúc ấy mình không nghĩ tới? CMN!
Giang Lân tiến vào căn phòng, cửa phía sau lập tức khép lại rồi khóa kín.
Đúng lúc này, cánh cửa sắt đối diện cũng cờ-rắc một tiếng bị đẩy ra, Cao Song Duệ xuất hiện.
Hai người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, ánh mắt bất thiện. Thông qua lời giới thiệu trước đó của Nhà Thiết Kế Tử Vong, bọn họ đều có chút ít nhận biết đơn giản về đối phương.
"Hạnh ngộ!" Giang Lân ôm quyền nói.
Cao Song Duệ ôm quyền nhẹ gật đầu, nhìn đôi má xưng phồng của người đối diện: "Anh cũng nhổ răng khôn?"
Sắc mặt Giang Lân chìm xuống, quan sát bốn phía, mơ hồ không rõ đáp: "Vẫn nên tìm cách sống sót qua trò chơi này thì hơn!"
Bố cục căn phòng thứ ba rất đơn giản, nhưng rõ ràng to và cao hơn so với hai địa điểm trước, cảm giác giống như một nhà máy, bởi vì kết cấu xà nhà phía trên toàn bằng giá thép.
Hai chiếc ròng rọc cố định được lắp tại một phần ba bên trái và một phần ba bên phải của thanh dầm trung tâm. Xuyên qua hai ròng rọc cố định là hai cây xích sắt dính đầy bụi gai, một đầu rủ xuống tự do, một đầu kết nối với thiết bị bó ống, thế là hai sợi xích như được nối liền cùng một chỗ. Ngoài ra, ở hai đầu tự do của xích sắt, mỗi đầu đều phân biệt đính hai cái móc câu sắc bén cỡ lớn.
Ngoại trừ mấy trang bị kể trên, cả phòng không còn thứ nào khác.
"Hoan nghênh đến với ván thứ ba, Trò Chơi Câu Cá. Sau khi đi qua hai cửa ải khảo thí phía trước, có vẻ các anh vẫn chưa được khai sáng nhỉ. Hiện tại rốt cuộc đã gặp nhau rồi, tục ngữ có câu, ba ông thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng. Tôi hi vọng từ giờ trở đi, hai người sẽ có dũng khí, không sợ hi sinh. Nhớ kỹ, trò chơi tử vong lần này tổng cộng có bốn ải. Cho nên khẩn cầu các anh, đôi khi hi sinh chính là phương pháp tự bảo hộ tốt nhất."
(Lời editor: Ba ông thợ giày da còn hơn một Gia Cát Lượng - nguyên văn là "Tam cá xú bì tượng, đính cá Chư Cát Lượng" (三个臭皮匠顶个诸葛亮) - trí tuệ tập thể bao giờ cũng sáng suốt hơn cá nhân, dù cá nhân đó tài giỏi đến mấy.)
"Mẹ nó hi sinh!"
"Lão tử ngu mới thèm tin mày!"
Hai người vô cùng kích động mắng chửi. Người xem thấy thế liền lập tức đáp lại.
"Bắt sống hai kẻ đại ngốc, mau tới mà xem!"
"Yên tâm đi, sau khi trò chơi bắt đầu, bọn mày sẽ nhanh chóng biến thành ngu xuẩn thôi!"
"Nói ra được những lời này, cái chết cách chúng không xa!"
Dương Triếp trong bóng tối âm thầm cười cười, tiếp tục giải thích: "Như các anh thấy, ở mỗi bên xà ngang đều có một mạch điện bị đứt. Các anh cần sử dụng xích gai kéo mình lên chỗ cao nhất, kết nối lại mạch trong thời gian hạn định. Sau đó, cửa sắt thứ ba sẽ mở ra. Thời gian kết thúc ván chơi gồm tám phút, không hơn không kém, sống hay chết, tự mình lựa chọn, bắt đầu đi!"
Tích tích. . .
Đồng hồ bấm giờ lập tức hoạt động.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, mỗi phương trái phải dầm chính quả nhiên có những đoạn dây dẫn đang rủ xuống. Mỗi đoạn mạch đứt đều có một đầu là ổ cắm, phần còn lại giống như phích cắm, chỉ cần kết nối hai đầu này thì mạch điện sẽ thông suốt. Tuy nhiên hai cây xích sắt thông tới trần nhà đều gắn đầy gai nhọn, nhìn qua cực kỳ khủng bố.
Cư dân mạng sau khi quan sát cũng bắt đầu nghị luận.
"Ván này có vẻ không khó! Chỉ cần kéo mình lên kết nối hai đầu cắm là được rồi!"
"Là tôi cũng qua!"
"Nếu như là anh, khả năng chết sớm!"
"Mặc kệ thế nào, muốn hoàn thành ván này chắc chắn phải mất một lớp da!"
Cùng lúc đó, Tổ trọng án số 0, điểm chú ý của các thành viên hoàn toàn khác biệt so với đám đông người xem.
Vu Kiện có chút kích động nói: "Kết cấu căn phòng này!"
"Xà thép trên trần nhà, độ cao chí ít cũng tầm năm mét, hẳn là một cái nhà máy?" Hoàng Bắc Khoa đáp.
"Chính xác, đây nhất định là một cái nhà máy bỏ hoang. Phục Cường, lập tức liên hệ với cảnh sát Đồng Thành, tìm kiếm tất cả nhà máy bỏ hoang phù hợp trên khắp thành phố." Vu Kiện hạ lệnh.
"Vâng!"
Khuôn mặt Hoàng Bắc Khoa hiện lên vẻ vui mừng: "Đồng Thành không thể có quá nhiều dạng nhà máy như vậy, Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ sớm xuất hiện trong tầm mắt chúng ta!"
Vu Kiện lắc đầu: "Còn quá sớm để cao hứng. Hiện tại trò chơi đã qua được một nửa, thời gian tìm kiếm không nhiều!"
Hoàng Bắc Khoa nghe xong, sắc mặt liền trầm xuống. Thời gian quả thật chưa bao giờ chờ người, khả năng dù tìm được thì mục tiêu cũng đã tử vong.
"Hi vọng bọn chúng có thể kiên trì!"
Ánh mắt Hoàng Bắc Khoa trở về màn hình lớn.
Lúc này, Giang Lân và Cao Song Duệ nhìn thoáng qua nhau. Hai người đi xuống dưới xích sắt. Giang Lân nắm chặt móc câu kéo một cái, bất động.
Lúc hắn đổi sang kéo đầu kia của xích sắt, rầm rầm, móc sắt di động hướng lên trên.