Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 139: Manh mối thông quan

Chương 139: Manh mối thông quan

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

"Đây là cái gì?"

"Chơi game một giờ liền được cái này? Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh cái đồ hố cha!"

"Mọi người đừng vội, dãy ký tự nhất định có ý nghĩa của nó!"

Mấy người cau mày.

Hàn Khả Tâm nói: "Nhìn lại tin nhắn lúc ban đầu đi, hắn nói sau khi thông quan, chúng ta khả năng có thể gặp mặt một lần. Kí tự đầu tiên để chỉ đêm nay, còn 110 là thời gian? Mười một giờ đêm?"

"Vậy chuỗi chữ số phía sau có ý tứ gì?"

"Đã có thời gian thì khẳng định phải có địa điểm. Đằng sau là kinh độ và vĩ độ!"

Cả đám lập tức chấn kinh, đồng thời kinh hãi trước tốc độ phản ứng não của Hàn Khả Tâm, phân tích hợp tình hợp lý, tất nhiên cũng cần phải nghiệm chứng một chút, nếu như không phải kinh độ và vĩ độ thì suy luận kia là sai.

Hàn Khả Tâm gõ bàn phím cách cách, nhập những ký tự trên vào chương trình định vị rồi ấn Enter.

Địa điểm khóa chặt, đúng là thành phố Thượng Hải.

Tiểu học Tây Hạng!

Nơi từng diễn ra hiện trường tử vong.

Thấy vậy, Vu Kiện lẩm bẩm nói: "Suy đoán của cô xem ra không sai, thời gian địa điểm đều có!"

Phục Cường ở một bên thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hắn không sợ bị chúng ta bắt được sao? Hay là hắn muốn bị chúng ta bắt?"

"Bởi vì hắn tự tin mình sẽ không bị bắt. Mặc kệ như thế nào, dù tin hay không tin, chúng ta đều đã bị dắt mũi dẫn đi rồi."

Triệu Thiên Lâm đáp: "Gia hỏa này quá phách lối. Địa hình chung quanh tiểu học Tây Hạng rất khoáng đạt. Nếu hắn thật sự xuất hiện, chỉ cần bố trí cẩn thận, chúng ta nhất định có thể bắt được hắn. Anh hạ mệnh lệnh đi!"

Vu Kiện liếc nhìn đồng hồ đeo tay, hiện tại vừa đúng chín giờ, chạy tới tiểu học Tây Hạng tốn gần một tiếng ô tô, về phía thời gian, hoàn toàn có thể tới kịp. Trong lòng hắn nhanh chóng nổi lên một cái dã tâm.

"Phục Cường, lập tức triệu tập tất cả cảnh lực, võ trang đầy đủ, chuẩn bị xuất phát đến tiểu học Tây Hạng!"

"Vâng!"

"Triệu Thiên Lâm, thông báo cho đồn cảnh sát địa phương, thiết lập trạm kiểm soát bên ngoài hỗ trợ chúng ta!"

"Vâng!"

"Cửu Nguyệt, cô ở lại đây, tùy thời báo cáo nếu có gì thay đổi!"

"Vâng!"

"Những thành viên còn lại, chuẩn bị xuất phát, năm phút sau tập hợp trước cổng!"

"Rõ!"

Một loạt mệnh lệnh được đưa ra, tất cả nhân viên hành động.

Lâm Cửu Nguyệt nhìn đám người rồi nói: "Mọi người cẩn thận!"

Hàn Khả Tâm đáp: "Em cũng vậy, nói không chừng đây lại là kế điệu hổ ly sơn của Nhà Thiết Kế Tử Vong."

Người nói vô tâm, người nghe cố ý.

Vu Kiện kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ướt sũng trên thân.

Hắn quyết định lưu lại một bộ phận nhân lực trấn thủ Cục cảnh sát, phòng trường hợp Nhà Thiết Kế Tử Vong thật sự dùng kế điệu hổ ly sơn, đột nhập trộm lấy tư liệu gì đó.

Năm phút sau, Vu Kiện dẫn người đi đầu xuất phát.

...

Trong màn đêm mù mịt, trường tiểu học Tây Hạng nghênh đón một đám khách nhân không mời mà đến.

"Mẹ, hắn thật sự ở chỗ này sao? Có đến hay không?"

"Tôi luôn cảm thấy điều gì đó chẳng lành. Nhỡ chúng ta bị giết bởi chương trình livestream thì sao?"

"Bây giờ thân đã là chó rồi, nhất định phải tiến vào, anh cho rằng muốn không làm liền không làm à?"

"CMN! Thật hối hận khi gia nhập Đội Bắc Sát! Danh tự đã mang sẵn điềm xấu, Bắc Sát, đồng âm với "bị giết", chúng ta đều sẽ bị giết chết!"

"Chậc mày cái đồ chó hoang miệng quạ đen, thời điểm sống phóng túng sao không thấy nói như vậy?"

Năm tiểu đầu mục của Đội Bắc Sát đã bảo, buổi tối hôm nay bọn họ đồng thời thu được lời mời từ Nhà Thiết Kế Tử Vong, sau đó mỗi bên đều mang đám đàn em của mình chạy tới tiểu học Tây Hạng.

Mặc dù sợ hãi, nhưng đội hình gần trăm người vẫn có thể tăng thêm chút dũng khí.

Đám người rất nhanh đi đến lớp ban hai năm ba. Căn cứ theo manh mối Nhà Thiết Kế Tử Vong cung cấp, cần phải tìm được máy tính trong phòng học trước thời điểm chín giờ rưỡi, nếu không sẽ không có cơ hội gặp mặt.

"Là nơi này, ai vào trước?" Các tiểu đầu mục bắt đầu tra hỏi.

Cuống họng hô xong, chúng đàn em nhao nhao lui lại, ai cũng không dám.

"Mẹ! Bình thường ăn uống chơi gái thì từng thằng đều xông lên phía trước, bây giờ đứa nào cũng co rúm cả người? Ai đi trước, thưởng mười ngàn!"

Có trọng thưởng tất có dũng khí, vì điện thoại di động đều có thể bán thận, nói chi đến chuyện tiến vào một cái phòng học. Thêm nữa, bọn họ đều chưa ai nhận được Giấy Thông Báo Tử Vong, Phòng Livestream Tử Vong bên Douyu cũng không phát sóng. Cho nên, sau khi sợ hãi, vẫn có một ít người may mắn lấy lại được tâm lý.

"Đại ca, thật sự thưởng mười ngàn?" Một tên lưu manh nhuộm tóc đỏ đi tới hỏi.

"CMN, lão tử cho tới bây giờ đều nói lời giữ lời! Nhanh lên!" Một người đàn ông vẻ mặt dữ tợn quát lớn.

Tên lưu manh liên tục gật đầu, mở đèn pin, tiếp đó thận trọng đi vào bên trong.

Sau khi bước qua cửa, quả nhiên phát hiện một cái notebook, mặc dù nhìn hơi cũ nát nhưng xem chừng vẫn có thể sử dụng được.

"Tìm được rồi!"

"Lấy ra đây!"

Tên lưu manh nhìn bốn phía chung quanh, không phát giác bẫy rập, thế là cầm laptop chạy ra ngoài.

Thấy hắn bình yên vô sự, đám lưu manh còn lại liền tức đến đỏ mắt.

"CMN! Đơn giản như vậy liền có một vạn khối!"

"Biết thế tôi cũng đi vào!"

"Chết tiệt, nếu biết không gặp chuyện gì, lão tử sẽ là người thứ nhất xông lên!"

Đám đàn em phía sau nói nhỏ. Bên này, người đàn ông vẻ mặt dữ tợn đem notebook mở ra, giao diện nhanh chóng nháy chuyển.

Lượng điện hiện tại có thể duy trì máy tính vận hành trong bảy mươi phút đồng hồ. Trước thời điểm máy tắt, thông quan trò chơi phía dưới, tôi lập tức sẽ xuất hiện.

Trò chơi: Khối lập phương thông minh.

"CMN! Đây là game gì? Người đâu!"

"Mẹ, sự tình liên quan tới việc động não tao chịu, để lão Vu đi!"

Nam tử mũi diều hâu bên cạnh liếc mắt nhìn, bĩu môi nói: "Những ai bình thường hay chơi game, nhanh thông quan cái game này cho lão tử!"

Và thế là, một đám tiểu lưu manh vây xung quanh máy tính.

"CMN, khó quá, mấy game tôi chơi đều không cần não!"

"Nhìn tí mà thấy đau đầu rồi!"

"Cửa này từ từ, để ngẫm đã. Được rồi, tôi đi hút điếu thuốc, các anh thử thăm dò trước đi."

"Tôi đi tè, nói không chừng sẽ có linh cảm."

Một đám lưu manh vắt hết óc chơi game, đám người còn lại người hút thuốc, người đi tiểu, người tỏ vẻ ngưu bức.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mười cửa ải đầu tiên dùng khoảng một phút đồng hồ để quá quan, sau đó dần dần lâu hơn, trạng thái phát huy ổn định.

Đảo mắt năm mươi phút đồng hồ, tổng cộng thành công ba mươi ván.

"CMN, bao lâu thì xong?"

"Hai mươi phút nữa máy tính sẽ tắt, còn hai mươi ải!"

"CMN! Nắm chắc! Cái đám phế vật này!"

Cùng thời điểm, bọn người Vu Kiện một đường phi rất nhanh, khi gần đến tiểu học Tây Hạng thì lập tức tắt đèn xe.

Phía sau Vu Kiện, mấy chục chiếc xe cảnh sát cũng toàn bộ tắt đèn, giống như u linh tiến tới gần ngôi trường tiểu học.

Chờ đến phụ cận, phát hiện mấy chiếc ô tô đậu trong sân, Vu Kiện nhíu mày:

"Nhiều như vậy xe, tình huống gì đây?"

Lông mày Phục Cường cũng xiết chặt nói: "CMN! Có bẫy, nhất định là bẫy, chúng ta mỗi ngày đều truy tìm Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn quả nhiên muốn diệt trừ chúng ta, nơi này khả năng đã bị bao vây!"

Cùng lúc đó, một tên lưu manh làm nhiệm vụ canh gác chạy vội tới ban hai năm ba như sắp tè ra quần.

"Đại ca, không xong rồi, cảnh sát tới!"

"Fu*k!"

Đám người nghe xong, thần kinh trong đầu liền kéo căng.

"Tới bao nhiêu?"

"Một xe!"

"Cầm vũ khí lên! Mẹ nó!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch