Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 136: Ngày chủ nhật hài lòng. Quan hệ của ba người

Chương 136: Ngày chủ nhật hài lòng. Quan hệ của ba người

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Hôm nay là chủ nhật, không ai cần phải vội vã đi làm. Tuy nhiên, cơ hồ tất cả mọi người tại thời điểm ra ra vào vào đều hướng vài phần ánh mắt nhìn về phía phòng an ninh, nhất là các cô gái, nhãn thần luôn đầy ắp sự khẩn trương cùng kích động.

Dương Triếp thì vẫn như cũ, uống trà đọc tiểu thuyết, hoàn toàn phớt lờ yếu tố bên ngoài.

Cùng lúc đó, một chiếc xe Mercedes-Benz với biển số B16666 đang phi nhanh trên đường, ngồi ở vị trí ghế lái chính là Trương Diệu Úy.

"Hề Hề, sao đột nhiên cháu lại muốn đến Phong Cảnh Thủy Ngạn làm bài tập?"

"Vì cháu thích! Chú còn tiếp tục hỏi vấn đề này nữa thì cháu tự bắt taxi luôn đấy!"

"Không được, chú đã đáp ứng mẹ cháu, nhất định phải đưa đến tận nơi."

Tô Hề liếc mắt: "Đáng ghét!"

Thời gian không quá lâu, sau khi xe tới trước Phong Cảnh Thủy Ngạn, Tô Hề nói: "Chú cứ đỗ xe ở đây là được, cháu tự đi qua."

"A?" Trương Diệu Úy cảm thấy khó hiểu, nhưng lập tức đạp nhẹ phanh rồi trả lời: "Được, chờ cháu viết xong bài tập, chú sẽ đến đón."

Tô Hề chờ xe dừng hẳn, nhảy xuống đáp: "Không cần phải đón đâu, cháu tự bắt xe về!"

Nhìn Tô Hề vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, Trương Diệu Úy vô cùng nghi hoặc. Tiểu nha đầu buổi sáng hôm nay có chút là lạ. Hắn không khỏi nghĩ đến Trương Quỳnh Vân. Gần đây Hề Hề đang học nấu cơm, cũng không biết là làm cho ai ăn, nhưng xem chừng vị giác của tên kia gặp xui xẻo rồi.

"Thần thần bí bí, chẳng lẽ Hề Hề đang yêu đương?" Trương Diệu Úy thấy Hề Hề đã ngoặt hướng tiến vào trong cư xá, bóng dáng bị hàng cây ven đường che khuất, thế là hắn cũng xuống xe.

Lúc này, Dương Triếp đang đọc tiểu thuyết.

Đông đông đông. . .

Tô Hề gõ cửa tiến vào.

Dương Triếp vừa ngẩng đầu liền trông thấy nụ cười thanh thuần và ngây thơ của cô bé. Kỳ thật đối với chuyến viếng thăm này, hắn không hề kinh ngạc chút nào. Hôm nay là cuối tuần, sớm đã đoán được cô sẽ đến.

"Sao em lại tới đây?" Dương Triếp tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi.

"Hì hì, không nghĩ tới hả? Em đến làm bài tập, thuận tiện ghé thăm anh, sợ anh ngồi một mình cả ngày nhàm chán."

Dương Triếp chỉ chỉ ngón tay: "Vậy em ngồi bên kia làm bài tập đi."

"Vâng!" Khuôn mặt Tô Hề thoáng chốc trở nên sáng lạn.

Có điều, Dương Triếp bỗng cảm giác được một ánh mắt phóng tới.

Quay đầu nhìn lại, lập tức đối mặt cùng Trương Diệu Úy.

Trương Diệu Úy mỉm cười, trong tay cầm thuốc lá ra hiệu một cái, sau đó thân ảnh lóe lên, tiến vào góc khuất.

"Em cứ làm bài đi, tôi ra ngoài một chút."

"Được ạ!"

Dương Triếp từ trong phòng an ninh bước ra, phát hiện Trương Diệu Úy đang đứng dưới tàng cây.

"Làm điếu thuốc?" Trương Diệu Úy rút ra hai điếu thuốc thơm, lịch sự giơ lên.

Dương Triếp tiếp nhận, Trương Diệu Úy hai tay cầm bật lửa đốt cho hắn.

Lần trước Trương Quỳnh Vân nói muốn thuê bảo tiêu cho con gái, lần này Trương Diệu Úy đột nhiên xuất hiện, thêm nữa cứ trốn trốn tránh tránh, dường như đang tránh né Tô Hề. Đoán chừng quan hệ giữa ba người bọn họ đã rất rõ ràng.

Dương Triếp cầm điếu thuốc trên tay rồi hỏi: "Tô Hề là con gái của Trương Quỳnh Vân? Về phần quan hệ của anh với cô ta, tựa hồ cũng không tầm thường, hẳn là chị em?"

Trương Diệu Úy mở to hai mắt, lập tức giơ ngón cái lên đáp: "Lợi hại, không hổ là bảo vệ, nhìn người rất chuẩn!"

"Được rồi, anh cứ trở về đi, Tô Hề ở đây rất an toàn."

"Đương nhiên, tôi sẽ quay về ngay bây giờ. Con bé này có chút tùy hứng, phiền phức Dương tiên sinh rồi." Trương Diệu Úy nói xong, hơi khom người xuống, tiếp đó rời đi.

Sau khi Trương Diệu Úy lên xe, phát hiện Dương Triếp vẫn còn đứng ở chỗ cũ quan sát hắn, lập tức cảm giác như muốn nổi da gà vào giữa mùa hè.

"Tê!"

Trương Diệu Úy sợ run người, nổ máy rời đi, đồng thời đánh điện thoại gọi cho chị gái Trương Quỳnh Vân.

"Chị đoán Hề Hề đến Phong Cảnh Thủy Ngạn là vì muốn gặp ai?"

"Làm sao biết được, em đừng thừa nước đục thả câu."

"Dương Triếp, là kẻ đã từng giao thủ với em Dương Triếp. Hiện tại hắn đang làm bảo vệ ở Phong Cảnh Thủy Ngạn."

"Hai người bọn nó quen biết nhau? Nhưng mà việc này cũng thật thú vị, chúng ta mời hắn làm bảo tiêu, kết quả hắn sớm đã cùng Hề Hề nhận biết. Nếu như vậy, chị cũng không cần phải lo lắng nữa. Tên này mặc dù hơi lãnh ngạo, nhưng làm người vẫn rất chính trực."

"Ừm, em cũng nghĩ như thế. Hay là chị cứ chuyển đến sống ở Phong Cảnh Thủy Ngạn đi, không phải sẽ dễ dàng hơn sao?"

"Thế liền quá thuận tiện cho tiểu nha đầu kia rồi. Được, em tìm cho chị một người giúp việc, đem phòng ở bên kia quét dọn một chút."

Ô tô của Trương Diệu Úy mau chóng biến mất giữa dòng xe cộ tấp nập. Dương Triếp tiện tay ném tàn thuốc vào gạt tàn phía trên thùng rác, sau đó coi như chưa từng phát sinh chuyện gì, trở về phòng trực ban.

Chẳng biết liệu có phải vì sự tồn tại của Tô Hề hay không, Dương Triếp cảm giác một ngày trôi qua rất nhanh. Đảo mắt, màn đêm đã hạ xuống.

Tám giờ kém, Tôn Kiêu tới, thấy trong phòng trực ban xuất hiện một tiểu mỹ nữ loli, tròng mắt như muốn trợn lồi ra. Hắn còn chưa bao giờ gặp qua cô bé trắng trẻo xinh đẹp đến vậy.

"Ai yêu, ở đâu ra tiểu mỹ nữ xinh đẹp tuyệt, chẳng lẽ là vị tiểu tiên nữ nào từ trên trời đáp xuống?" Tôn Kiêu mồm mép trơn trượt, vừa mới tiến lên đã phóng ra tràng tràng lời khen.

Tuy nhiên phản ứng của Tô Hề rất bình thường, con mắt vẫn luôn nhìn về phía Dương Triếp, trực tiếp coi Tôn Kiêu trở thành không khí.

Khuôn mặt Tôn Kiêu có chút xấu hổ. Hắn không nghĩ tới còn có cô gái sẽ thờ ơ trước loại tán dương này.

Dương Triếp nói: "Hề Hề, thời gian cũng muộn rồi, em trở về đi, tôi phải tan làm."

"Anh còn chưa ăn tối, nếu không chúng ta đi ăn thịt nướng? Có một quán cách đây khoảng năm trăm mét, em mời." Khuôn mặt nhỏ tinh xảo của Tô Hề ngẩng lên, đôi mắt to tròn tràn đầy sự mong đợi.

"Tôi mời em." Dương Triếp đáp ứng, nhìn về phía Tôn Kiêu ở bên cạnh: "Anh muốn ăn gì không? Tôi mang cho anh vài món?"

"Không cần không cần, tôi ăn rồi, hai người mau đi đi, không một hồi nữa lại mất chỗ."

Thế là Dương Triếp cùng Tô Hề rời khỏi Phong Cảnh Thủy Ngạn.

Thực chất thời điểm ban ngày, Dương Triếp đã truy cập vào PostBar của thành phố Thượng Hải, nhìn qua một chút thông tin liên quan đến Đội Bắc Sát trong diễn đàn. Trên cơ bản đều giống với những gì Trương Diệp nói, một đám tiểu lưu manh tụ tập ăn uống, vui chơi phóng túng.

Bất kỳ cái tổ chức nào đều sẽ có người lãnh đạo. Trường hợp Đội Bắc Sát, ngoại trừ những nhân vật đầu tư thì đại đầu mục giấu giếm rất sâu, chỉ thường thấy mấy tay đàn em dẫn các thành viên ra ngoài hành động.

Nhưng nếu đã vì mình mà tới, vậy bản thân nhất định phải biểu hiện chút gì đó.

Nếu không, chuột sẽ đến càng nhiều, dù bức tường có kiên cố cỡ nào cũng sẽ bị đào thành lỗ.

Dương Triếp không có ý định tự mình động thủ, hắn ưa thích trò chơi mèo vờn chuột. Hiện tại, mèo và chuột đã đủ, hắn chỉ cần chờ cơm nước xong xuôi đi thu hoạch tàn cuộc mà thôi.

Tổ trọng án số 0.

Một tin nhắn kỳ quái được gửi đến máy vi tính của Lâm Cửu Nguyệt. Người gửi: Nhà Thiết Kế Tử Vong.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch