Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Bát Hầu

Chương 501: Thăm Long cung (2)

Chương 484: Thăm Long cung (2)
Không lâu sau, đại môn Long cung từ từ mở rộng.

Ngao Thính Tâm nhấc váy bước qua bậc cửa, từ xa xa đã nhìn thấy một đám binh tướng đang vây quanh hầu tử chặt như nêm cối. Ở chính giữa vòng vây, hầu tử lười nhác ngồi bệt trên một khối đá.

Nháy mắt nhìn thấy hầu tử, Ngao Thính Tâm tức thì ngây dại.

Nàng vừa nhận ra hầu tử, cánh tay giấu trong tay áo âm thầm siết lại.

Hầu tử đỡ lấy đầu gối chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu lên, từng bước đi về phía Ngao Thính Tâm.

- Đứng lại! Gặp tứ công chúa sao còn không quỳ!

Binh tướng bốn phía thấy thế, ai nấy lập tức xốc lên binh khí bước tới ngăn trở.

Quýnh lên, Ngao Thính Tâm vội cao giọng quát:

- Dừng tay --! Toàn bộ lui xuống! Kẻ nào tự tiện động binh, chém!

Tiếng quát vừa ra, đám binh tướng hơi ngớ, ngơ ngác nhìn nhau, thu lại vũ khí, từ từ lui xuống.

- Đừng lo, ta không muốn đánh nhau.

Bước qua sát vai Ngao Thính Tâm, hầu tử vượt qua bậc cửa bước nhanh đi vào Long cung.

Ngao Thính Tâm nuốt khô ngụm nước bọt, hơi hoãn thần, vội vàng xoay người bước nhẹ theo, thần sắc nhìn qua như một tiểu nha hoàn, khiến đám binh tướng nhìn mà tròn xoe cả mắt.

Đường đường tứ công chúa đi theo “hầu cận”, trên đường tự nhiên không ai ngăn trở. Ai nấy trong Long cung đều cung kính hành lễ. Có điều thần tình quan sát hầu tử có phần sá dị.

Đợi đi tới nội viện Long cung hầu tử mới dừng chân, mắt chớp khẽ nhìn quanh bốn phía hồi lâu, nhẹ giọng hỏi:

- Bảo khố của Long cung các ngươi ở đâu? Quá lâu rồi, ta đều quên mất.

- Ở bên này.

Ngao Thính Tâm cúi đầu vội vàng bước nhanh lên trước dẫn đường, cẩn thận hỏi:

- Đại Thánh gia muốn tìm bảo vật gì. Có thể nói cho Thính Tâm biết được không?

- Muốn tìm bộ y phục mặc thôi, đi gặp cố nhân, sao có thể buộc quanh người mấy phiến lá này được? Bao năm không gặp... Thế thì nhếch nhác quá.

Hầu tử nhẹ giọng nói:

- Nghĩ nửa ngày, chợt nhớ đến nơi này, thế nên mới qua xem xem.

Từ đầu đến cuối, bất luận ngữ khí hay là thần thái đều đầy vẻ mệt mỏi.

Một đường đi tới trước bảo khố Long cung. Ngao Thính Tâm khom người hành lễ nói:

- Đại Thánh gia xin chờ một lát. Thính Tâm sai người đi lấy chìa khóa, chút là xong ngay.

- Được rồi, nhanh đi.

Hầu tử gật gật đầu nói.

Ngao Thính Tâm vươn tay gọi lại một tên tôm binh, để hắn đi lấy chìa khóa.

Tôm binh tuy không rõ ràng rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, nhưng tứ công chúa tự thân hạ lệnh, tự nhiên không dám chậm trễ, ứng tiếng “Dạ!”, liền gấp gáp xoay người chạy đi.

Đợi tôm binh đi rồi. Hầu tử mới liếc sang Ngao Thính Tâm nói:

- Cần gì phải sợ ta như vậy? Nhớ trước kia ngươi còn dám trêu đùa ta cơ mà.

- Đó là Thính Tâm nhỏ tuổi không hiểu chuyện.

Nói rồi, Ngao Thính Tâm vội vàng khom lưng nói:

- Thính Tâm thay mặt trên dưới Long cung tạ ơn Đại Thánh gia ngày đó không giết.

Nghe được câu này, hầu tử thoáng bật cười, thở dài nói:

- Ngươi thế này... Đúng thật câu cẩn quá. Long cung các ngươi không đắc tội với ta, ta giết các ngươi làm gì? Huống hồ, chị dâu Dương Thiền còn là Tây Hải tam công chúa, luận ra, chúng ta còn là thân thích. Nếu động thủ với Long cung các ngươi, nàng không lột da ta mới lạ?

Ngao Thính Tâm từ từ đứng dậy, cẩn thận hỏi:

- Đại Thánh gia đã tới gặp Dương Thiền tỷ?

- Vẫn chưa. Đang tính đổi quần áo xong liền đi gặp. Cũng phải gặp mặt một số người khác, không biết bây giờ bọn họ thế nào rồi.

- Mấy năm nay... Đại Thánh gia ở đâu? Thính Tâm nghe nói Đại Thánh gia bị Phật môn tù cấm, không biết...

- Là tù cấm không sai.

Hầu tử ngẩng đầu lên, có phần mệt mỏi thán nói:

- Giam sáu trăm năm mươi năm, mới ra ngục.

Nói rồi, chính hắn đã cười lên ha hả.

Ngao Thính Tâm không dám cười theo, một mực như tiểu nha hoàn đứng nép bên hầu tử.

Hồi lâu. Hầu tử nhẹ giọng hỏi:

- Giờ Hoa Quả Sơn ra sao? Khoảng cách gần như vậy, chắc ngươi phải biết chứ?

- Lúc rảnh rỗi Thính Tâm vẫn thường tới đó.

- Hả?

- Từ lúc Đại Thánh gia mất đi tin tức, Hoa Quả Sơn liền tán. Trận chiến ngày đó đánh khiến Hoa Quả Sơn thành một mảnh khô cằn. Bây giờ vẫn còn chút tiểu yêu sinh hoạt ở kia, chỉ là những người quen thuộc ngày xưa đều đi cả.

- Tiểu yêu... Có tên họ gì không?

- Thảo Tiểu Hoa, Đại Thánh gia còn nhớ chứ?

- Gốc tiên thảo kia?

- Ừ. Sau đại chiến lần đó, bởi vì ngài mất đi tin tức, chúng yêu ý kiến không hợp, Yêu tộc liền phân liệt. Ngưu Ma Vương, Bằng Ma Vương, Cửu Đầu Trùng, Lữ Thanh, Đa Mục Quái mỗi kẻ lĩnh một chi, chia nhau mà chạy. Đám tiểu yêu thừa lại nhiều đến nỗi đếm không xuể. Thảo Tiểu Hoa nói muốn về Thủy Liêm động, bởi thế không lâu sau liền phản hồi, định cư ở Hoa Quả Sơn.

- Thật không ngờ sau cùng tử thủ Hoa Quả Sơn sẽ là nàng.

Nói tới đây, hầu tử vươn tay vuốt vuốt tròng mắt.

Giương mắt khẽ liếc hầu tử, Ngao Thính Tâm cẩn thận hỏi:

- Đại Thánh gia... Tiếp theo ngài tính làm thế nào?

Đúng lúc này, tôm binh đã mang theo chìa khóa bước nhanh chạy đến trước mặt Ngao Thính Tâm, hai tay dâng lên.

Tiếp lấy chìa khóa, Ngao Thính Tâm mở cửa bảo khố, tròng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang hầu tử, bộ dạng cẩn thận vô cùng.

- Giờ chưa có tính toán gì hết, đi một bước tính một bước thôi.

Vừa nói, hầu tử vừa bước lên, vươn tay đẩy cửa ra.

...

Lúc này, trong tam giới có nguồn tin đến từ Linh sơn đang điên cuồng truyền ra, nói là có một hòa hượng tới từ đông thổ Đại Đường, phụng mệnh Phật tổ tới Tây Thiên thỉnh kinh.

Có người nói, kẻ ấy chính là chuyển thế của Kim Thiền tử, nhị đệ tử dưới gối Phật tổ Như Lai, chỉ cần ăn được một miếng thịt của hắn liền có thể trường sinh bất lão, không cần mỗi lúc thọ nguyên gần hết phải tìm đủ mọi cách kiếm được Bàn Đào, kiếm được Nhân Sinh quả.

Có người nói, trong tay hắn có kim bát mà Phật tổ trao cho, có thể tụ hết tài vật trong thiên hạ.

Có người nói, trên người hắn có cà sa Phật tổ ban tặng, nếu khoác lên, liền có thể bạch nhật phi thăng!

Lời đồn càng lúc càng huyền hoặc, càng lúc càng không thể tưởng tượng.

Thậm chí, lại chỉ thiên phát thệ, nói Phật tổ Như Lai đã tuyên xưng, lần tây hành này chính là khảo nghiệm, nếu hắn có thể bình an đến được Đại Lôi Âm tự thì thôi, chứ nếu giữa đường bị yêu quái ăn, bị phàm nhân giết, cũng là thiên mệnh sai khiến, tuyệt không truy cứu...

Nhất thời, tam giới gió nổi mây vần!





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch