Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thế Tử Thực Hung

Chương 10: Chấn kinh! thế tử điện hạ thế nhưng...

Chương 10: Chấn kinh! thế tử điện hạ thế nhưng...


Hứa Bất Lệnh tiến vào học xá, lập tức liền nhìn thấy một vị quý công tử ngồi nghiêm chỉnh, ôm sách thánh hiền, nhưng ánh mắt lại lén lút liếc nhìn tư thái của Tùng Ngọc Phù, vẻ dâm tà khó tả.

Tùng Ngọc Phù năm nay mười bảy, khí chất uyển chuyển, tóc dài tới eo, được cho là một mỹ nhân.

Những người đang ngồi không ai không phải là thiên kim chi tử, thông thường chắc chắn sẽ không nhìn lung tung. Nhưng trong học xá buồn tẻ chẳng có vật gì thú vị, có thể nhìn cũng chỉ có vị nữ phu tử đang nghiêm túc đọc chậm thi thư này. Ừm... cũng coi như là học sinh hư lén nhìn nữ giáo sư vậy.

Hứa Bất Lệnh đang vì chuyện sáng nay mà tâm phiền ý loạn, nhìn thấy một màn này, hắn hơi híp mắt lại.

Thường nói "mất bò mới lo làm chuồng, vẫn chưa là muộn".

Hiện giờ không tìm cơ hội gây chuyện, đợi dì Lục tìm đến thì sẽ không có cách nào đối phó.

Hứa Bất Lệnh suy tư chỉ chốc lát, liền đi tới trước bàn sách, ngang nhiên nện một quyền xuống kẻ nam tử còn đang lén nhìn kia...

"A ——"

Chiêu Hồng năm thứ mười, đầu mùa đông, một tiếng hét thảm vang lên giữa các học xá Quốc Tử giám.

Trong học xá Văn Khúc Uyển, Tùng Ngọc Phù cầm thước, thấp thỏm lo âu khẽ nhón chân, ý muốn ngăn cản sự hung hăng của Hứa Bất Lệnh:

"Đừng đánh nữa! Dừng tay!"

Ở trung tâm học xá, Tiêu Đình, chất tử của đương triều Thái hậu, trưởng tử của Hoài Nam Tiêu thị, đang nằm trên mặt đất ôm trán, phát ra tiếng rên rỉ thảm thiết, vẻ mặt vẫn còn chút mờ mịt:

"A —— Hứa Bất Lệnh, ngươi đánh ta làm gì! Ta có trêu chọc ngươi đâu! A ——..."

Tiếng kêu thảm không ngừng.

Hứa Bất Lệnh nửa quỳ trên mặt đất, kéo tay Tiêu Đình ra, đối mặt với những cú đấm như mưa rơi, bộ dáng vô cùng hung ác.

Trong cơn nóng giận, Tùng Ngọc Phù thân hình run rẩy, cầm thước nhưng lại không dám đánh. Nàng muốn chạy đến giữ chặt Hứa Bất Lệnh đang hành hung, nhưng lại bị một vị tiểu thư quan gia ngăn lại, nhẹ giọng an ủi:

"Đừng qua đó, Hứa thế tử có lẽ đã uống say rồi, cẩn thận kẻo hắn đánh cả ngươi."

Tùng Ngọc Phù do dự một chút, trong mắt nàng hiện lên vài phần lo lắng, rồi chạy ra khỏi học xá, xem ra là đi gọi người.

Tiêu Đình chịu một trận đấm đá, mặt mũi bầm dập, trong mắt mang theo sự bi phẫn khó tả:

"Ta chính là trưởng tử của Tiêu thị, a ——

Chất tử của đương triều Thái hậu, a ——..."

Sau một trận đấm đá, bên ngoài học xá rất nhanh truyền đến tiếng bước chân "Thùng thùng". Tùng Ngọc Phù níu váy, gương mặt hơi có vẻ lo lắng, nhỏ giọng nói:

"Vương gia, Hứa thế tử uống say đánh người, ngài mau đi ngăn lại, đừng để Tiêu công tử bị đánh cho tàn phế..."

Phía sau Tùng Ngọc Phù, là một nho sinh thân mang văn bào, gương mặt nhìn chưa đến bốn mươi tuổi, hiền hòa nho nhã, không nhanh không chậm đi theo.

Trong học đường, nhiều vương công quý tử thấy thế, hai vị quan viên chỉnh tề y phục, lập tức cung kính hành lễ:

"Gặp qua Yến Vương điện hạ."

Hứa Bất Lệnh sắc mặt hơi giãn ra, đồng dạng chắp tay đáp lễ theo kiểu thư sinh.

Yến Vương Tống Ngọc là bào đệ của thiên tử, luôn dạy học tại Quốc Tử giám, không can thiệp chính sự, đặc biệt có hiền danh, được khen ngợi là "đương đại chân quân tử". Lúc này Yến Vương chậm rãi tiến vào học xá, nhìn thấy Tiêu Đình mặt mũi bầm dập ngồi dưới đất, trong mắt hiện lên vài phần bất đắc dĩ.

Tiêu Đình là chất tử của Thái hậu, mà Thái hậu lại là kế mẫu của Yến Vương Tống Ngọc. Nếu cứ muốn tính bối phận, Tiêu Đình còn gọi đương kim Thánh thượng là "đại biểu ca".

"Bất Lệnh, Tiêu Đình, các ngươi vì sao tại học xá tư đấu?"

Nghe Yến Vương chất vấn, Tiêu Đình vội vàng đứng lên chạy đến trước mặt, chỉ vào mặt mình: "Vương gia, không phải tư đấu, mà là hắn đánh ta! Ta nể tình hắn là vãn bối nên không ra tay đánh trả."

Yến Vương có chút nhíu mày, đảo mắt nhìn về bên cạnh Hứa Bất Lệnh:

"Bất Lệnh, ngươi vì sao đánh Tiêu Đình?"

Hứa Bất Lệnh vốn muốn nói "quân tử không lấn phòng tối", nhưng nhớ tới lời dạy của dì Lục, hắn vẫn là sửa lời mà rằng:

"Uống say rồi, hắn là ai vậy?"

Biểu tình kiêu căng khó thuần, khẩu khí vô cùng phách lối, rất có phong thái của một nhị thế tổ. Khuôn mặt hắn thanh nhã, sát khí không biểu lộ ra, ngược lại còn lộ ra vài phần lạnh lùng tuấn tú, khiến không ít vương hầu chi nữ lén lút liếc ngắm.

Tiêu Đình lên cơn giận dữ, xoa xoa gương mặt sưng vù như đầu heo:

"Ta là Tiêu Đình, chất tử của Thái hậu, tiểu thúc tử của dì Lục, là bác của ngươi!"

Hứa Bất Lệnh có chút nhíu mày, trên dưới đánh giá vài lần: "A, thật sao." Cầm bầu rượu lên ực một hớp.

...

Tiêu Đình ánh mắt ngập tràn kinh ngạc, đưa tay chỉ vào Hứa Bất Lệnh, nửa ngày không nói nên lời.

Yến Vương nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn Hứa Bất Lệnh, bày ra tư thế trưởng bối:

"Bất Lệnh, ngươi có biết "Bất Lệnh" hai chữ hàm nghĩa?"

Hứa Bất Lệnh nhẹ giọng trả lời: "Thân chính, bất lệnh mà đi, thân bất chính, mặc dù lệnh không theo."

Yến Vương gật đầu: "Nếu biết, ta cũng không hỏi nguyên do ngươi ra tay đả thương người vừa rồi, chỉ cần ngươi trong lòng không hổ thẹn là đủ... Chuyện trượng nghĩa tương trợ trừ gian diệt ác của ngươi tối qua, làm không tồi, rất xứng đáng những lời "thân chính, bất lệnh mà đi" ấy. Sau này hãy không ngừng cố gắng."

Hứa Bất Lệnh nhíu nhíu mày: "Tối hôm qua uống say, ai biết bên ngoài đã truyền ra như thế nào."

Yến Vương ánh mắt ngập tràn tán thưởng: "Tuổi còn nhỏ, lại hiểu được khiêm tốn không tranh, đây chính là phong thái quân tử, rất tốt."

Hứa Bất Lệnh mặt đen lại, hai tay buông thõng, nhưng lại không lời nào để nói, chỉ có thể làm ra một dáng vẻ không thể nhịn được.

Yến Vương từ trước đến nay thưởng phạt phân minh, không tiếp tục đại khen đặc biệt khen, ngược lại nói:

"Tâm tính đáng giá tán tụng, nhưng công và tội không thể cân bằng. Tại Quốc Tử giám ra tay đả thương người, phá hư quy củ, phải đến Chung Cổ Lâu nhốt bảy ngày, chép «Học Ký» mười lần."

Hứa Bất Lệnh nhẹ nhàng thở ra, tránh mặt bảy ngày tại Quốc Tử giám cũng hay. Nếu bị dì Lục bắt được, thì thật là có thể hành hạ đến chết người ta. Hắn lúc này liền ra khỏi học xá.

Tiêu Đình không hiểu vì sao lại chịu một trận đánh đập, tức giận đến mức sắc mặt tái xanh, khóe miệng giật giật. Nhìn thấy các vương công quý tử trong học xá đều đang cười trộm, hắn hừ lạnh một tiếng: "Ngươi chờ đó cho ta..." Sau đó liền vung tay áo, bước nhanh ra khỏi Quốc Tử giám...



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch